Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khóa Eo Thon – Tụ Đao
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-05 02:12:03 | Lượt xem: 2

Trên thực tế, ngày mai Ôn Cẩm Hàn sẽ xuất phát từ sân bay quốc tế ở Miên Thành để bay qua Nga, tham gia một cuộc thì phòng cháy quốc tế.

Trước khi xuất phát toàn đội được nghỉ một ngày.

Ôn Cẩm Hàn nghe nói sức khỏe ba mình có chút vấn đề nhỏ nên đã muốn quay trở về nhìn xem.

Ở trên chuyến tàu này có thể gặp được Lục Thời Hoan, cũng xem như là một chuyện vui ngoài ý muốn.

“Em tới Dung Thành đi du lịch sao?” Ôn Cẩm Hàn tùy tiện tìm một chủ đề để nói chuyện.

Sau khi dứt lời, ánh mắt anh đã dừng ở chiếc nhẫn kim cương trên ngón giữa tay trái của Lục Thời Hoan.

Vỗn dĩ đôi mắt tĩnh lặng lại đột nhiên nổi lên gợn sóng, hàng lông mi mảnh dài cũng không phát hiện mà run lên một cái, căn bản không nghe thấy câu trả lời của Lục Thời Hoan.

Nhưng thật ra Lục Thời Hoan lại có chú ý đến ánh mắt của anh, tay phải sờ sờ nhẫn, ngượng ngùng cười cười, có chút hơi xấu hổ.

“Sau khi đến Dung Thành, Thời Ý đã cầu hôn với em.” Lục Thời Hoan giải thích nói.

Sau đó cô lại lấy dũng khí, nói giỡn với Ôn Cẩm Hàn: “Có lẽ không đến hai năm nữa em cũng sẽ giống như Thời Ý, gọi anh một tiếng anh trai.”

Sau khi dứt lời, Ôn Cẩm Hàn cũng chưa đáp lời của cô.

Đáp lại Lục Thời Hoan chính là khuôn mặt ngày càng ảm đạm của người đàn ông, Lục Thời Hoan nhìn thấy, khóe miệng tươi cười liền có chút cứng lại, đột nhiên cảm thấy có vào phần xấu hổ.

Có lẽ Ôn Cẩm Hàn đối với người em dâu tương lai như cô có chút không vừa lòng, nên không thích loại chuyện vui đùa này chăng?

Lục Thời Hoan cắn môi, trong lòng âm thầm hối hận không thôi, nhưng lại không biết nên nói gì để giảm không khí căng thẳng xấu hổ lúc này.

Cuối cùng cô cầm lấy điện thoại của mình lên, cắm tai nghe vào.

Một lát sau lại tháo tai nghe xuống, lễ phép khách khí mà chào hỏi với người đàn ông bên cạnh: “Anh Cẩm Hàn, em xem gameshow một lát.”

Dứt lời, cũng không chờ đối phương đáp lại đã đeo tai nghe lên.

Lục Thời Hoan vừa xem gameshow mà Ôn Thời Ý tham gia, vừa hối hận mà c*n m** d***.

Thẳng đến khi trong video, thân là vị hôn phu của Lục Thời Hoan nhưng Ôn Thời Ý lại có một sự tương tác mập mờ với một nghệ sĩ nữ bên cạnh anh ta…

Tâm tư của Lục Thời Hoan vừa mới khôi phục lại sau cuộc trò chuyện với Ôn Cẩm Hàn lại nhanh chóng chìm xuống, ánh mắt nặng trĩu mà nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Gameshow mà Ôn Thời Ý tham gia chính là một chương trình tạp kỹ về tình yêu, trong chương trình này anh ta cùng với một nghệ sĩ nữ nữa tạo thành một CP.

Nếu như là loại gameshow về tình yêu thì đương nhiên mấy CP sẽ không tránh được những hành động thân mật giữa hai người, bao gồm cả hành động như ôm công chúa và Kabe – don ***

Lục Thời Hoan rất muốn duy trì cảm xúc ổn định, tâm bình khí hòa mà xem xong gameshow đầu tiên Ôn Thời Ý tham gia.

Nhưng cô không làm được.

Ở thời khắc mà Ôn Thời Ý bế ngang nữ nghệ sĩ kia lên, cả người Lục Thời Hoan liền sụp đổ.

Nếu không phải Ôn Cẩm Hàn đưa khăn giấy cho cô, Lục Thời Hoan vẫn còn không biết chính mình đang khóc, đôi mắt đã mờ sương.

Cô cũng không biết hóa ra mình lại mau nước mắt như vậy.

Ôn Cẩm Hàn phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể áp chế được sự ghen tị và chán nản đang dâng trào trong lòng.

Cứ tưởng rằng trải qua thời gian lâu như vậy, ảnh hưởng của Lục Thời Hoan đối với anh sẽ ngày càng ít đi và gần như biến mất.

Thế nhưng thời điểm nghe thấy cô nói đến cái tên Ôn Thời Ý, cả khuôn mặt đều là vui mừng, trong lòng anh vẫn không tự chủ được mà nhói đau, lại càng khắc sâu trong lòng.

Cái loại đau đớn này giống như mũi kim đâm tận vào xương cốt, muốn rút nhưng lại không rút được.

Chỉ có thể để mặc cho cơn đau ngày càng nặng hơn, sau đó lan tỏa khắp người.

Cho nên hồi lâu sau Ôn Cẩm Hàn mới hồi phục lại tinh thần.

Chờ đến khi anh quay qua nhìn Lục Thời Hoan, lại thấy cô nhìn chằm chằm vào điện thoại rung rung nước mắt.

Ôn Cẩm Hàn liếc mắt nhìn video một cái, vừa lúc bắt gặp hình ảnh Ôn Thời Ý khí phách hăng hái mà bế ngang một người phụ nữ xa lạ lên.

Động tác thân mật như vậy, sắc mặt lại tự nhiên giống như người phụ nữ trong video kia mới chính là vị hôn thê của anh ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8