Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khoảng Cách Giữa Chúng Ta
7

Cập nhật lúc: 2026-03-13 17:53:06 | Lượt xem: 2

Thị nữ ngoài cửa hốt hoảng thưa: “Tần cô nương vì ngài xuống trù phòng hầm canh, chẳng may bỏng tay, vết thương nặng, tay sưng tấy lên .” Nghe xong, Cố Triết Chu một nữa, bỏ mặc . Ta bật : “Cố Triết Chu, hết ? “Một khi bước khỏi căn phòng , mong đừng bao giờ hối hận.” Chàng vội vã đầu , liếc : “Lương Dạ ngoan, chuyện gì thì ngày mai hãy với cũng muộn.” Cố Triết Chu , vẫn . Đây là cuối cùng, và đứa nhỏ níu kéo .

Tẩm thất rơi im lặng.

Im lặng đến mức âm thanh duy nhất là tiếng thở của .

Ta nâng chén thuốc phá thai đun sôi lên, mùi thuốc đắng xộc thẳng mũi.

Chén thuốc đặt ngay ngắn bàn, mặt Cố Triết Chu, chẳng hề để tâm, cũng chẳng hỏi han lấy một lời.

Chỗ trong tim vốn thuộc về , nay Tần Miên Miên chiếm trọn.

Cố Triết Chu của ngày xưa nào như thế.

Ta xuyên đến đây, đầu tiên học cưỡi ngựa ngã ngựa. Khoảnh khắc , liều lao đến, lấy đỡ khỏi chấn thương.

Đôi mắt đỏ hoe, lo lắng hỏi han ngớt: “Lương Dạ, nàng thương ? Có đau ? Sau chúng đừng cưỡi ngựa nữa.”

Những ngày đó, liệt giường dưỡng thương, Cố Triết Chu ngày ngày đến thăm, quản ngại khó nhọc, tận tình đút thuốc, xoa bóp chân cho

Chính cho ảo tưởng.

Khiến lầm tưởng rằng thật lòng yêu .

Rồi Tần Miên Miên xuất hiện.

Giấc mộng mỏng manh của chợt tan vỡ.

Chiếc vòng ngọc cổ tay khẽ chạm bàn, phát tiếng leng keng trong trẻo. Ta bừng tỉnh như thoát khỏi một giấc mộng, chiếc vòng là bảo vật gia truyền của nhà họ Cố, là do Cố Triết Chu đích đeo lên tay ngày thành . Vẫn còn nhớ ánh mắt dịu dàng, trìu mến của khi đeo lên tay chiếc vòng tượng trưng cho phận phu nhân nhà họ Cố. “Đã , đeo vòng ngọc của , nhận sính lễ của , thì cả đời đừng hòng chạy trốn.” Ta chua xót. Nhẹ nhàng dùng sức, chịu đựng cơn đau do ma sát, tháo chiếc vòng ngọc xuống. Nó thuộc về . Ta cũng mang theo bất cứ thứ gì liên quan đến Cố Triết Chu để trở về hiện đại.

 

Nắm chặt chiếc vòng lạnh lẽo trong tay, tìm Cố Triết Chu ở nhà trù phòng. Chưa kịp bước , cảm thấy lạnh toát. Như thể rơi xuống một vực sâu thăm thẳm, lạnh lẽo vô tận. Ta thấy giọng đầy cảm xúc của Cố Triết Chu hòa cùng tiếng nũng nịu, ngọt ngào của một nữ nhân. “Miên Miên, Miên Miên…” Chàng cứ gọi tên nàng say đắm, kiềm chế . Vậy đây chính là “chỉ coi Tần Miên Miên như ” mà vẫn !

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8