Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khoe Mẽ
13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:46:16 | Lượt xem: 2

“Còn không mau xin lỗi?!” Vương Thực với vẻ mặt rất khó chịu, hét lớn vào vợ mình. 

“Xin lỗi, xin lỗi!” Khuôn mặt mẹ Quân Quân đỏ bừng rồi tái nhợt, cô ta chỉ biết cúi đầu không dám nhìn thẳng vào tôi.

Liên tục cúi đầu xin lỗi. 

“Xin lỗi tôi thì có ích gì.” Tôi bế con gái lên: “Người vừa bị làm nhục là con bé.” 

“Xin lỗi, Điềm Điềm, cô xin lỗi con nhé!” Mẹ của Quân Quân nói với tiểu Điềm. 

Điềm Điềm chỉ hừ một tiếng, không nói gì. 

“Thật sự xin lỗi.” Mẹ của Quân Quân bất ngờ quỳ xuống trước Điềm Điềm 

“Xin con tha thứ cho cô.” Cô ta đúng là một kẻ cơ hội. 

Trong thời kỳ đại dịch này, tìm việc không dễ dàng. Vì vậy, cô ta hiểu rõ rằng nếu đắc tội với tôi, chồng cô ta sẽ mất đi vị trí giám đốc lương cao. 

Vì thế, cô ta không ngại hạ mình, quỳ gối trước con gái tôi. 

“Cũng xin cô tha thứ cho tôi!” Giáo viên chủ nhiệm cũng hoảng sợ, cô ta cũng quỳ xuống: “Xin chị, chị rộng lượng, đừng để ý đến lỗi lầm của tôi.” 

“Nếu chồng tôi không phải là ngài Triệu, mà là một người lao động công trường, liệu các người có xin lỗi tôi không?” Tôi bế con gái sang một bên, lạnh lùng nói: “Mẹ của Quân Quân đã tranh cử làm hội trưởng hội phụ huynh, nhưng lại xúi giục mọi người góp tiền mua cho giáo viên chủ nhiệm một chiếc BMW X5.” 

“Giáo viên chủ nhiệm, cô nhận chiếc xe đó mà không hề áy náy, đúng không?” 

“Cái gì?!” Hiệu trưởng tức giận: “Quy định của trường chúng ta là không được nhận đồ của phụ huynh, sao cô có thể làm chuyện mất tư cách giáo viên như vậy?!” 

Giáo viên chủ nhiệm lập tức bật khóc. 

Cô ta còn chưa kịp giải thích thì đã nghe hiệu trưởng nói: “Trường chúng ta không cần loại giáo viên không có đạo đức như cô!” 

Lần này giáo viên chủ nhiệm đã khóc rống lên. 

“Mẹ Quân Quân, cô nghĩ tôi là người lao động, không có tiền. Cô không chỉ không nghĩ đến việc giúp đỡ tôi mà lại chế giễu và đuổi tôi ra khỏi nhóm.” Tôi nhìn mẹ của tiểu Quân.

 “Cô nghĩ cách làm đó là đúng sao?” 

Mẹ của Quân Quân liên tục lắc đầu: “Không đúng, không đúng.” 

“Nhưng bây giờ cô nói không đúng thì đã muộn rồi.” Tôi nhìn chồng mình và nói: “Chồng à, bố của Quân Quân tự tiện sử dụng xe của công ty như xe riêng, vi phạm quy định của công ty.”

Chồng tôi gật đầu như hiểu ý tôi mà nói: “Vương Thực anh đã bị sa thải.”

………

14.

Cuối cùng, giáo viên chủ nhiệm bị nhà trường thông báo và sa thải ngay tại chỗ. 

Quân Quân ăn trộm và đánh bạn bị cho thôi học. 

Đồng thời, Cường Cường vì làm nhân chứng giả cũng bị đuổi học.

Còn bố của Quân Quân, làm việc ở công ty của chồng tôi, cũng bị sa thải. 

Ban đầu, Điềm Điềm đã nói rằng Quân Quân là người cướp túi bút của con bé. Túi bút này có giá trị 10.800 tệ. 

Theo quy định của pháp luật, việc cướp giật với số tiền lên đến 10.000 tệ sẽ bị xử lý với án tù ít nhất sáu tháng. Tôi đã chọn báo cảnh sát. 

Đồng thời, tôi mời bác sĩ kiểm tra vết thương cho Điềm Điềm và đệ đơn kiện dân sự Quân Quân. 

Bố của Quân Quân phải bồi thường ba năm tiền lương, chưa kể đó vì việc sử dụng xe công vào việc cá nhân. Anh ta bị mang tiếng xấu, bị đồng nghiệp khinh thường và không thể tìm được công việc cùng mức lương. 

Sau đó, tôi nghe nói anh ta phải mở quầy bán hàng rong vào ban đêm để bán đồ lặt vặt mưu sinh qua ngày. 

Sau khi giáo viên chủ nhiệm bị sa thải vì nhận xe BMW từ phụ huynh, hiệu trưởng đã tiến hành kiểm tra nghiêm ngặt về việc hối lộ trong hội đồng lớp. Không khí trong trường đã thay đổi mạnh mẽ, trở nên trong sạch và công bằng. Con gái tôi nói với tôi rằng giáo viên chủ nhiệm mới là một nghiên cứu sinh vừa tốt nghiệp. Cô ấy sống liêm khiết, công bằng và đối xử với mọi học sinh không phân biệt giàu nghèo. 

Tôi cảm thấy rất vui, thế giới này nên như vậy. Không nên nhìn mọi bông hoa của đất nước bằng ánh mắt thiên vị. 

……..

Vài năm sau, gia đình ba người chúng tôi đi dạo chợ đêm. 

Điềm Điềm bị một món đồ chơi thu hút vào tầm mắt. 

Tôi hỏi giá bao nhiêu, thì nhận ra chủ quầy hàng có nét quen quen. 

“Chị à, cái này là mẫu nơ phổ biến năm nay,” chủ quầy hàng nói. 

“Nó rất hợp với bé gái trắng trẻo xinh đẹp nhà chị, chỉ 10 tệ thôi.” 

Nghe giọng nói quen quen, tôi nhìn kỹ hơn thì phát hiện ra đó là mẹ của Quân Quân! 

Chỉ vài năm không gặp, sự khắc nghiệt và gian khổ của cuộc sống đã in dấu nhiều nếp nhăn trên khuôn mặt cô ấy, khiến cô ấy càng ngày càng  già nua đi nhiều. 

“Cô… cô…!” mẹ của Quân Quân cũng nhận ra tôi. 

Cô ta lập tức xấu hổ che mặt và cúi đầu. 

“Mẹ ơi, đi nhanh thôi, đây là bà cô xấu xa!” Điềm Điềm vội kéo tay tôi, muốn tôi rời đi. 

Tôi đã mua một chiếc nơ ở đây. Nhưng từ đó trở đi, tôi và con gái không còn đi chợ đêm đó nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8