Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Bao Giờ Là Quá Muộn
Chương 05

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:33:03 | Lượt xem: 1

Mặc dù Tiêu Khâm cực kỳ đau lòng cho vị tiểu thanh mai Tô Vân Tương này nhưng hắn cũng không cách nào đổ hết việc này lên đầu ta.

Trên mặt Tô Vân Tương mang theo hận ý.

Thật lâu sau, bỗng nhiên trời quang mây tạnh.

Nàng ta cười rộ lên, đưa tay kéo Tiêu Khâm.

“Khâm ca ca, nếu trưởng công chúa điện hạ thưởng cho ta nhiều châu báu tiền tài như vậy thì chúng ta đi thôi, ta mời huynh uống rượu.”

Nàng ta có chút ác ý nhìn về phía ta.

“Tỷ tỷ sẽ không để ý chứ?”

8.

Hầu gia và Tô tiểu thư dắt tay nhau đi dạo chơi, cuối cùng Tô tiểu thư còn kéo Hầu gia cùng đến Liên Xuân lâu.

Thanh Vũ dò xét sắc mặt ta.

“Nghe nói bọn họ còn gọi vài vị cô nương trong lầu cùng uống rượu, náo loạn cả đêm.”

Liên Xuân lâu là thanh lâu sở quán đệ nhất trong kinh thành.

Sau khi ta thành hôn với Tiêu Khâm, hắn chưa bao giờ đặt chân đến nơi này. 

Kiếp trước, sau khi ta biết được chuyện này, nhất thời khí huyết dâng trào chạy tới Liên Xuân lâu.

Ngửi thấy mùi hương ngây ngất ngọt ngào trong nhã gian, mấy cô nương mặc tấm lụa mỏng đang nhẹ nhàng nhảy múa.

Một chân Tô Vân Tương chống lên, quạt xếp trong tay khẽ lay động.

Trên đuôi tóc màu trắng khảm tơ vàng là hai viên ngọc khéo léo tinh xảo.

Giống như một vị tiểu thiếu gia phú quý phong lưu.

Có một cô nương giơ ly rượu đến bên miệng Tiêu Khâm.

Sắc mặt Tô Vân Tương khẽ biến, cười nhạo mở miệng.

“Kỹ tử chính là kỹ tử, cũng chỉ là đồ chơi để người ta tìm niềm vui mà thôi. Ngươi rót thứ rượu bẩn thỉu gì, vậy mà cũng dám mang đến trước mặt ca ca ta?”

Sắc mặt cô nương kia trắng bệch, vội vàng lui ra xa.

Tiêu Khâm nhíu mày, vừa định mở miệng thì Tô Vân Tương đã cười hì hì tiến lại gần.

“Ca ca, hình như chén rượu này của huynh còn mạnh hơn ta một chút, có thể để tiểu đệ nếm thử hay không?”

Nói rồi nàng ta thò người qua.

Từ góc độ của ta vừa vặn có thể nhìn thấy cơ thể nàng ta đã dán chặt vào cánh tay Tiêu Khâm.

Trước khi Tiêu Khâm kịp phản ứng, Tô Vân Tương đã uống một ngụm rượu.

“Ưm, đúng là rượu ngon.”

Tô Vân Tương l.i.ế.m môi, mơ hồ có thể thấy được cái lưỡi nhỏ đỏ bừng.

Kiếp trước khi nhìn thấy cảnh tượng này, ta mất hết lý trí, xông vào náo loạn một trận.

Từ đó cũng mang thanh danh là nữ nhân hay ‘ghen tị’.

Mà nay sống lại một đời, đương nhiên ta sẽ không vội làm mình mất mặt.

Ta khom lưng, lấy cỏ trong sọt ra cho ngựa ăn.

Trong chuồng có một con ngựa toàn thân trắng như tuyết đang vui sướng vẫy đuôi, rất nhanh đã ăn xong cả giỏ cỏ.

Ta đưa tay ra, chạm vào đầu nó.

Mã phu bên cạnh lấy lòng nói: “Lưu Quang thật sự rất thích phu nhân, ngay cả cỏ phu nhân đút cũng ăn nhiều hơn bình thường.”

Ta mỉm cười.

“Lưu Quang, đúng là một cái tên hay. Nghe giống như một đôi với Tố Tuyết của Hầu gia vậy.”

Mã phu vui tươi hớn hở nói: “Phu nhân nói không sai, Lưu Quang và Tố Tuyết đúng là một đôi. Hầu gia đặc biệt tìm kiếm rất lâu, còn để tiểu nhân tỉ mỉ dạy dỗ, chắc là ngài ấy muốn tặng món quà này cho phu nhân kinh hỉ đó.”

Đúng là kinh hỉ, Lưu Quang đúng là lễ vật mà Tiêu Khâm muốn tặng người khác.

Chỉ là nó không hề thuộc về ta.

Lưu Quang thân mật cọ vào tay ta.

Ta bật cười.

Ta rất mong chờ phần đại lễ này đó.

“Đúng rồi.”

Tựa như ta nhớ tới cái gì, nói với Thanh Vũ.

“Gần đây Hầu gia không thường xuyên hồi phủ, nhớ dặn dò gã sai vặt bên cạnh một câu, không được phép dừng kim dịch đan kia. Nếu không có thì ngươi phải đi cùng hắn tìm Lưu đại phu ở đầu hẻm Sa Bì tiếp tục điều chế dược.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8