Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Bao Giờ Là Quá Muộn
Chương 06

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:33:04 | Lượt xem: 1

Mấy năm trước, Tiêu Khâm từng bị thương ở trên chiến trường.

Vừa vào thu mát đông hàn, chỉ hứng chịu mấy cơn gió là hắn sẽ bị ho.

Sau khi thành hôn, ta đặc biệt tìm phương thuốc kim dịch đan điều dưỡng cho hắn.

Hiện giờ đã khá hơn bảy, tám phần.

Thanh Vũ rũ mắt, đáp vâng.

Mã phu kia là người hay nói, nghe vậy lại cười nịnh hót.

“Tình cảm giữa phu nhân và Hầu gia thật sự rất tốt.”

Ta nhếch môi.

“Đó là đương nhiên.”

9.

Hơn một tháng sau đó, Tiêu Khâm và Tô Vân Tương đi dạo hội đèn lồng, đi du ngoạn, cùng đám con cháu quyền quý tụ họp vui chơi.

Ta trở về Thẩm phủ một chuyến.

Dòng dõi Thẩm gia cao quý, phụ thân ta còn làm đến chức Tể Phụ.

Là người đứng đầu quan văn, môn sinh khắp thiên hạ.

Kiếp trước, Thẩm gia là thông gia với Tiêu gia.

Bị Tiêu Khâm liên lụy, con đường làm quan của phụ thân ta cũng chấm dứt.

Điền trạch, gia sản đều bị sung công.

Cả đời phụ thân ta thanh chính, kết quả lại bị bêu xấu khắp nơi.

Nghĩ đến đây, trong lòng ta chua xót vô cùng.

Lúc nhìn thấy phụ thân vẽ tranh trong đình nghỉ mát, lại càng khó nén nước mắt.

Phụ thân ta nghe tiếng ngẩng đầu.

“Tranh Tranh đó ư?”

Từ trước đến nay ông vốn rất nhã nhặn, giờ ngay cả tay áo cũng không kịp buông xuống, cầm nguyên cây bút lông trong tay bước ra.

“Sao con lại trở về đây?”

Ta dùng bữa cơm với phụ thân, sau đó chỉnh lại sách vở trong tàng thư lâu.

Cuối cùng còn chơi với ông mấy ván cờ.

Ta vốn là người chơi cờ rất dở, cũng không có bao nhiêu kiên nhẫn.

Giữa chừng đã phải hối hận rất nhiều lần.

Phụ thân đành phải giả vờ ngủ gật, cũng không vạch trần ta.

Thấy không còn sớm nữa, ta đứng dậy chuẩn bị về Hầu phủ.

Phụ thân cùng ta đi ra ngoài cửa, trước khi lên xe còn gọi ta lại.

“Tranh Tranh.” Ông nói: “Nếu ở Tiêu gia không vui thì về nhà đi.”

“Thẩm gia nuôi nổi con mà.”

Trong lòng ta chợt vô cùng ấm áp.

“Nào có gì không vui đâu, phụ thân nói cái gì vậy, con cũng không phải tiểu hài tử nữa.”

Dưới bóng đêm, dáng người lão nhân nhà ta cao ngất.

Gió đêm nhẹ phất, thổi bay hai tay áo.

Ta vội vàng chui vào trong xe, hoảng sợ mình sẽ rơi lệ.

10.

Xe đi qua khu chợ phía Đông náo nhiệt nhất trong thành.

Tiếng người ồn ào, tiếng cười nói vui vẻ.

Thanh Vũ nhẹ nhàng vén một góc màn xe lên.

Trên mặt hồ sát đường có một chiếc thuyền hoa chạm trổ bằng ngọc.

Có ca nữ cất giọng ngân nga…

[Vân lộng hoa nguyệt túy lộng ảnh, điệm chẩm ngọc tí nhãn ba khinh.

Thiền thoa lạc ngọc kính, phù dung kiều hàm lộ.

Hà hứa kiến khanh khanh.]

(Tạm dịch: Mây trăng tạo thành bóng say, ánh mắt sáng ngời trên cánh tay ngọc ngà/Trâm cài phản chiếu trong gương ngọc, để lộ gương mặt đẹp như tiên/Vậy phải làm sao để gặp được người mình thương?)

Ngôn từ cực kỳ hay.

Giọng nói kia kéo dài giống như khẽ cào vào lòng người.

Tầm mắt của ta rơi vào người ca nữ mặc y phục xanh trên ván thuyền.

Gật đầu khen một câu.

“Hát hay lắm. Thanh Vũ…”

Thanh Vũ hiểu ý, lấy mấy vụn bạc trong túi tiền.

Nàng ấy xuống xe, ném bạc lên boong thuyền.

Ca nữ liếc mắt, đôi mắt xinh đẹp khẽ lưu chuyển.

Khóe mắt có một nốt ruồi nhỏ, càng thêm phong tình.

Nàng ấy gật đầu với ta.

Ta bèn buông rèm xe xuống.

“Đi thôi.”

Cho tới đêm khuya, cửa phủ đã sớm khóa lại.

Ta tháo trâm cài đang muốn nghỉ ngơi thì có gã sai vặt ở bên ngoài gọi cửa.

Chỉ chốc lát sau, Thanh Vũ vội vàng đi vào.

“Tiểu thư, đã xảy ra chuyện rồi.”

11.

Tô Vân Tương kéo Tiêu Khâm lên thuyền hoa Liên Xuân lâu vui chơi một phen.

Không biết tại sao lại nổi lên tranh chấp với mấy tên lưu manh.

Tiêu Khâm che chở Tô Vân Tương mà vung tay trên thuyền hoa.

Nghe nói còn đổ máu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8