Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không chốn về
5

Cập nhật lúc: 2026-03-13 20:02:10 | Lượt xem: 1

Ngày thứ ba khi thành hôn, A Hành liền đánh với hạ nhân trong viện.

 

Lúc chạy tới, cả đều bẩn thỉu. khi về phía , ánh mắt đều đột nhiên sáng lên.

 

A Hành đưa cho một miếng ngọc bội.

 

 

Hắn đắc ý: “Dạng Dạng là nương tử của , ngọc bội chính là để cho Dạng Dạng nương tử!”

 

Bàn tay sắp nhận ngọc bội cứng đờ. Ta chút do dự nên lấy .

 

A Hành mím môi. Cuối cùng cố gắng kéo lên một nụ , cẩn thận hỏi : “Dạng Dạng nương tử…. Có cũng thích ?” Vẻ mặt cô đơn mang theo chút tự ti.

 

Trước đó lâu, vẫn cho rằng Bùi Hành Ứng là thiên chi kiêu tử cao cao tại thượng. Ngay cả khi bệnh cũng sẽ chăm sóc .

 

thực tế. Trước khi đến, A Hành vẫn luôn sống lắm. Hạ nhân trong viện khi cảm thấy tất nhiên khỏi, ỷ chuyện Bùi phu nhân quanh năm ngoài ở nhà, thường xuyên lén lút bắt nạt , uy h.i.ế.p . Bọn họ mặc sức nhạo A Hành: “Ngươi là cái đồ ngốc, bình thường nào sẽ thích đồ ngốc chứ?”

 

Đôi khi sự tổn thương bằng lời còn lớn hơn.

 

A Hành vẫn luôn nhớ kỹ.

 

Tay nắm ngọc bội vươn trở về.

 

A Hành lên tiếng nữa. Hắn cúi đầu, hốc mắt từng chút từng chút phiếm hồng, tự an ủi : “Không , Dạng Dạng nương tử , là A Hành .”

 

“Không .”

 

Nơi nào đó trong đáy lòng trong nháy mắt mềm nhũn đến rối tinh rối mù. Ta nhận lấy ngọc bội. Lại nghiêm túc với : “A Hành , cũng thích A Hành.”

 

Ta dối.

 

A Hành , là nhất từng gặp.

 

Ta vốn định nhận , chờ sẽ trả cho . càng giữ càng luyến tiếc.

 

Hiện tại Bùi Hành Ứng cho , đây rốt cuộc cũng là đồ của .

 

Ta dùng sức kìm nén chua xót trong đáy mắt, đáp một tiếng : “Ta lấy trả cho ngươi.”

 

Bùi Hành Ứng cúi đầu, cũng thấy mặt là biểu tình gì. Chỉ một lát lạnh giọng hỏi : “Mẫu thật sự cho ngươi Duyên Thực Cư ?”

 

Ta sửng sốt, đáy lòng mơ hồ chút bất an.

 

“Ta sẽ bồi thường cho ngươi.”

 

Bùi Hành Ứng ngẩng đầu, tránh ánh mắt của , giọng điệu bực bội: “Ngươi cũng thể tiếp tục thiếu phu nhân Bùi gia, nhưng ngươi trả Duyên Thực Cư .”

 

Trả .

 

Chỉ chiếm đồ của khác, mới thể gọi là trả .

 

Ta đột nhiên nhớ tới chuyện mấy ngày Liễu Liên Tuyết tới tìm . Nàng nhiều, nhưng chỉ nhớ kỹ một câu: “Thẩm cô nương nhận nhiều lắm, cũng nên nhượng bộ thôi.”

 

Vì thế một câu thốt : “Ngươi đưa cho Liễu Liên Tuyết?”

 

Trong nháy mắt Bùi Hành Ứng mím chặt môi. Hắn nhẹ, hỏi ngược : “Ta nên cho nàng ? Cửa hàng vốn là của , cho ai thì cho đó. Thẩm Dạng, vốn là ngươi chiếm đồ của khác.”

 

Hết câu đến câu khác, như mũi dao.

 

Ta mở miệng, nhưng mắt là sương mù mênh mông.

 

Ta ngay từ đầu đặt tên, Duyên Thực Cư vẫn là do cùng A Hành quản lý.

 

Ta Duyên Thực Cư là hồi ức cuối cùng còn sót của và A Hành.

 

Ta còn nhiều cửa hàng như , vì hết tới khác là Duyên Thực Cư.

 

nhiều điều để .

 

Đến cuối cùng, chỉ nhẹ nhàng mà kiên định: “Ta sẽ trả ngọc bội cho ngươi. Duyên Thực Cư, tuyệt đối khả năng.

 

Nếu như ngay cả Duyên Thực Cư cũng , thì thực sự còn gì cả.

 

Bùi Hành Ứng . rốt cuộc tiếp nữa.

 

8.

 

Ta cho rằng Bùi Hành Ứng bỏ cuộc.

 

Duyên Thực Cư gần đây ít gây chuyện.

 

Ta vốn tưởng rằng là do Trần gia bên phái tới.

 

Chuyện Bùi Hành Ứng đánh Trần Minh Trí là nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn Bùi gia xử lý .

 

Không Bùi Hành Ứng rốt cuộc cái gì.

 

Không bao lâu Trần Minh Trí và Liễu Liên Tuyết hòa ly, Liễu Liên Tuyết cũng ở Bùi gia.

 

Bởi vì trong phủ bàn luận về ít, lời khó cũng . Ta để ý tới, chỉ chuyên tâm xử lý công việc ở Duyên Thực Cư.

 

Mặc dù trong Duyên Thực Cư ít bắt đầu phục .

 

Cho đến khi Bùi phu nhân tới tìm , do dự đổi cửa hàng hơn cho .

 

“Ta mấy ngày nay con chịu khổ.”

 

Bà thở dài, vỗ vỗ mu bàn tay : “Vị trí của Duyên Thực Cư vốn lắm. Với bản lĩnh của con, xứng đáng thứ hơn nhiều. Lúc là do suy nghĩ thỏa đáng, tay còn một cửa hàng trống, A Dạng con xem…”

 

Bùi phu nhân thôi.

 

hiểu.

 

Nói cho cùng, chỉ là ngoài.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8