Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Chứa Nổi Hạt Cát
C12

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:34:05 | Lượt xem: 1

Điện thoại lại reo, nhưng lần này không phải của tôi.

Là của Cố Nhược Đồng.

“Anh hai.” Cô ta vui vẻ nhấn nút nghe.

Hai người nói chuyện điện thoại một lúc, Cố Nhược Đồng nghĩ đến gì đó:

“Đúng rồi, chiếc xe thể thao lần trước em đặt ở cửa hàng 4S đã đến rồi, anh đi lấy giúp em nhé.”

“Không cần, em muốn anh tự mình mang về cho em.”

“Anh hai tốt nhất, cảm ơn nha, ừm ừm.”

Cô ta không e dè hôn đối phương qua điện thoại ngay trước mặt tôi.

Sau khi cúp máy lại chợt nhớ ra cái gì đó, áy náy nhìn tôi:

“Xin lỗi, chị Mẫn Mẫn, em và anh hai bình thường đều nói chuyện phiếm như vậy, chị đừng để ý nhé.”

Nếu tôi không biết khúc mắc giữa cô ta và hai anh em nhà họ Cố, có lẽ cũng chỉ coi cô ta là một cô gái bị cả nhà chiều hư.

“Đương nhiên sẽ không để ý.”

Cô ta thở phào nhẹ nhõm, cười khanh khách rồi tiếp tục trò chuyện với tôi.

“Vậy, chị Mẫn Mẫn, căn nhà này nhất định phải ưu đãi một chút cho em đấy, em vừa mới tốt nghiệp, là một tiểu quỷ nghèo, căn nhà này anh hai còn phải giúp em trả.”

Tôi hờ hững nhếch môi.

Cấp bậc trà xanh của Cố Nhược Đồng thật sự không cao lắm, cô ta sẽ không cho rằng mình âm dương quái khí nói vài câu, tôi sẽ nhảy dựng lên cùng cô ta tán gẫu đấy chứ.

Căn nhà này là dùng tiền của Cố Tây Châu để mua, lúc trang trí cũng là lấy tiền từ chỗ hắn.

Bây giờ hắn muốn mua nó từ tay của tôi đưa cho Cố Nhược Đồng, tôi tuyệt đối sẽ không để ý.

Đi đâu để tìm được một kẻ coi tiền như rác vậy chứ?

Dù sao tập đoàn Cố thị cái gì cũng không nhiều, chỉ nhiều tiền thôi.

Chỉ là tôi mơ hồ biết được ý đồ hôm nay Cố Nhược Đồng đến gặp tôi.

Đúng là nhàm chán.

Nếu cô ta không đến để mua nhà, tôi phải đưa ra quyết định nhanh chóng.

Ngay khi vừa định dứt khoát nói với Cố Nhược Đồng rằng mình có việc phải đi trước thì bụng dưới lại bắt đầu âm ỉ.

Tôi vô thức ôm bụng, hít một hơi thật sâu.

“Chị Mẫn Mẫn, chị làm sao vậy?” Cố Nhược Đồng kỳ quái hỏi.

Tôi lắc đầu, nghiến răng trả lời:

“Không sao đâu.”

Nhưng trong lòng bắt đầu cảm thấy hoảng sợ, nên lấy di động ra gọi cho Sầm Sương Sương.

Đang gọi.

“Chị có sao không, sắc mặt của chị không được tốt lắm.” Cố Nhược Đồng có vẻ lo lắng.

“Tôi đi vệ sinh.”

Thật vất vả mới tới được nhà vệ sinh, tôi chịu đựng cơn đau bụng, bắt đầu kiểm tra cơ thể.

Không chảy máu.

Không có gì cả.

Tại sao lại đau như vậy.

Mở cửa ra, Cố Nhược Đồng đã đợi ở bên ngoài.

Giọng cô ta lo lắng:

“Chị Mẫn Mẫn, chị không thoải mái à? Không sao đâu, bây giờ em đưa chị đi bệnh viện.”

Tôi khó chịu ngồi xổm xuống đất, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

“Không cần, cô giúp tội gọi 120 là được rồi.”

“120? Nhưng xe cứu thương tới nơi này phải mất ít nhất hơn một giờ, trở về cũng phải hơn một giờ, thân thể của chị chịu nổi sao?”

Lời nói của cô ta nhắc nhở tôi.

Đúng vậy.

Cho dù tôi có thể chờ, nhưng cục cưng lại không thể chờ được.

Cố Nhược Đồng thấy vẻ mặt tôi buông lỏng, dứt khoát đỡ tôi đứng dậy.

“Đừng do dự nữa, bây giờ em sẽ đưa chị đến bệnh viện.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8