Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Chứa Nổi Hạt Cát
C13

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:34:05 | Lượt xem: 1

17.

Nửa giờ sau, xe của Cố Nhược Đồng lao vào một hố bùn trũng, không thể nào tiến về phía trước được.

Cô ta xuống xe, khóc nức nở gọi điện cho Cố Tây Châu.

Cả người tôi bị vây trong trạng thái đần độn vì cơn đau dữ dội ở bụng dưới.

Ý thức cuối cùng còn sót lại khiến tôi nhận ra có điều gì đó không ổn.

Tôi run rẩy lục túi xách, muốn gọi cho Sầm Sương Sương nhưng từ đầu đến cuối đều không tìm thấy điện thoại của mình.

Không biết qua bao lâu, hình như tôi nghe được giọng nói của Cố Tây Châu.

Trong lòng dấy lên một tia hy vọng.

Tôi buộc bản thân phải giữ vững tinh thần, ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy Cố Tây Châu đang dịu dàng ôm Cố Nhược Đồng, nhẹ nhàng an ủi cô ta.

Tiếng khóc của cô ta liên tục truyền tới:

“Làm em sợ ch khiếp.”

“Anh hai, chân em đau quá, anh mau đưa em đi bệnh viện đi.”

Trong ánh sáng ngược, tôi thấy Cố Tây Châu cuối cùng cũng đi về phía tôi.

“Mẫn Mẫn, em thế nào rồi?”

Tôi giống như bắt được cọng rơm cứu mạng túm chặt quần áo hắn, thân thể không ngừng run rẩy:

“Cố Tây Châu, bụng tôi đau quá, đưa tôi đến bệnh viện nhanh lên.”

Hắn sờ sờ trán tôi, như là đang kiểm tra xem tôi có sốt hay không.

“Em kiên trì một chút, cứu hộ sắp tới rồi, bây giờ anh phải đưa Nhược Đồng tới bệnh viện, chân em ấy bị thương.”

Cố Nhược Đồng bị thương? 

Xảy ra khi nào vậy?

Tôi nặng nề đỡ trán, mơ hồ nhớ lại lúc cô ta xuống xe vẫn còn rất tốt.

Nhưng tôi không thể chờ được nữa.

“Anh có thể đưa chúng tôi đi cùng nhau….”

Lời còn chưa dứt, dư quang của tôi quét đến chiếc xe thể thao đỗ cách đó không xa.

Hắn lái một chiếc xe thể thao.

Chiếc xe mà Cố Nhược Đồng nói trước đó.

Tôi hoảng hốt, nắm chặt lấy người kia:

“Anh đưa tôi đi bệnh viện trước, van xin anh, tôi không thể đợi thêm được nữa, đợi thêm nữa tôi sẽ ch.”

Cố Tây Châu nhíu chặt mày:

“Vết thương của Nhược Đồng cũng rất nghiêm trọng, chân chảy rất nhiều máu, em ấy luôn thích chưng diện, xử lý không kịp thời sẽ để lại sẹo.”

Tôi nắm chặt góc áo người đàn ông, gần như mang theo giọng điệu cầu xin:

“Cố Tây Châu, tôi có thai….”

“Cố Tây Châu, chân của em mất cảm giác rồi, rốt cuộc khi nào anh mới đưa em đi bệnh viện?”

“Có phải đợi đến khi chân em què mới đưa em đi không.”

Tiếng khóc thê lương bén nhọn của Cố Nhược Đồng truyền đến.

Vẻ mặt Cố Tây Châu lo lắng, cuối cùng nhìn tôi một cái:

“Mẫn Mẫn, em chờ một chút nữa, rất nhanh đội cứu hộ sẽ tới, anh không thể để Nhược Đồng xảy ra chuyện.”

Hắn kéo bàn tay đang nắm chặt của tôi ra, ôm Cố Nhược Đồng vào trong ngực.

Lên xe.

Đóng cửa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8