Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Chứa Nổi Hạt Cát
C2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:34:14 | Lượt xem: 2

2.

Nửa tiếng sau, tôi và Sầm Sương Sương lại gặp nhau ở biệt thự nhà họ Lâm.

“Ba, con đã lấy được thư hợp tác dự án trí tuệ nhân tạo của Cố thị rồi.”

Sầm Sương Sương giống như dâng hiến bảo đưa bản kế hoạch hợp đồng trên tay cho ông ba Lâm Vĩ Nghiệp của chúng tôi.

“Thật sao?”

Đôi mắt ông ta sáng lên, vội vàng cầm bản hợp đồng kia lên xem.

“Chà, vẫn là Sương Sương nhà chúng ta có tiền đồ, hạng mục trí tuệ nhân tạo của Cố thị có mấy chục công ty lớn đang nhìn chằm chằm, không ngờ lại bị chúng ta cướp được.”

Sầm Sương Sương được khen ngợi, mắt cong thành vầng trăng lưỡi liềm.

Tôi vội vàng lấy tài liệu trong túi ra:

“Ba, đây là giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản của Cố thị ở phía Đông thành phố.”

Ông ta nghe vậy, kích động đến mức hai tay đều run rẩy:

“Mảnh đất phía Đông kia? Cố Tây Châu cứ như vậy mà cho con?”

Tôi tự hào gật đầu.

“Tốt tốt tốt, đúng là con gái ngoan của ba, Mẫn Mẫn, con thật sự không làm ba thất vọng.”

Tôi ngước mắt, nụ cười trên mặt Sầm Sương Sương đã nhạt đi rất nhiều.

Đến khi bước ra khỏi phòng làm việc, trên mặt cả hai đều hiện rõ sự không cam lòng.

Bọn tôi đã tranh giành vị trí này hơn nửa năm, cũng giống như những lần trước, lần này lại hòa.

Trước mắt thắng bại vẫn chưa chắc chắn, tôi và cô ấy đều là những con ngựa ô. 

*ngựa ô thường được dùng để miêu tả một người hoặc một đội không được ưu ái nhưng cuối cùng lại thể hiện tốt và thành công.

3.

Sầm Sương Sương và tôi đều là con riêng của chủ tịch Lâm thị Lâm Vĩ Nghiệp.

Cô ấy lấy họ Sầm của mẹ.

Tôi cũng lấy họ Triệu của mẹ.

Nửa năm trước, Lâm thị đối mặt với nguy cơ bị phá sản, Lâm Vĩ Nghiệp cùng lúc đưa tôi và Sầm Sương Sương đón về nhà họ Lâm, nói với cả hai chúng tôi:

“Trong hai người ai có thể thu phục được người thừa kế của tập đoàn Cố thị, người đó sẽ được nhận tổ quy tông, trở thành Lâm đại tiểu thư danh chính ngôn thuận.”

Để con gái của mình thoát khỏi thân phận con gái riêng, là tâm bệnh của mẹ tôi trong nhiều năm cho tới nay.

Đối với việc này, tôi đồng ý không chút do dự.

Vài ngày sau.

Tôi giẫm lên đôi giày cao gót 10cm, mặc một bộ váy dài màu đỏ gợi cảm xinh đẹp, xuất hiện ở hộp đêm.

Vừa lúc bắt gặp Sầm Sương Sương đang ngã vào lòng Cố Nam Tầm.

Cô chớp đôi mắt nai quyến rũ, kéo cánh tay người đàn ông, ánh mắt ngây thơ nheo lại:

“Xin lỗi, tôi không cố ý, Cố tiên sinh, anh không sao chứ?”

Người đàn ông hơi cúi đầu, ánh mắt nhợt nhạt lộ ra cảm xúc phức tạp khó phân biệt, giọng khàn khàn:

“Tôi không sao, cô thế nào rồi?”

Từ trường của nam nữ trưởng thành rất kỳ diệu, chỉ một cuộc đối thoại này, tôi đã biết Cố Nam Tầm đã sinh ra hứng thú với Sầm Sương Sương.

Ch tiệt.

Đến chậm một bước.

Tôi nắm chặt tay.

Sầm Sương Sương nghiêng mặt, chạm đến tầm mắt của tôi.

Cô nhướng mày, lộ ra một nụ cười đắc ý.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8