Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Có Ngoại Lệ
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:19:12 | Lượt xem: 2

Kỳ Ngọc còn muốn nói gì đó, nhưng bị tiếng chuông điện thoại làm phiền.

Anh ta bắt máy.

Giọng có vẻ nôn nóng của Chu Kha truyền đến từ đầu dây bên kia: “Thẩm Thanh, đừng làm chuyện dại dột!”

Tôi khẽ cười.

“Chu Kha, tôi từng thề, sẽ khiến tất cả những người hại c.h.ế.t mẹ tôi phải trả giá.

“Mà trong số những người đó, cũng bao gồm cả tôi.”

Tôi cúp điện thoại.

Cũng cắt đứt mối quan hệ giữa tôi và Chu Kha, một thứ tình cảm giả dối chứa đầy dối trá.

Từng có lúc tôi nghĩ, anh ta là người duy nhất thật lòng tốt với tôi.

Sau đó tôi mới hiểu, người duy nhất thật lòng tốt với tôi.

Đã c.h.ế.t trong cái nhà giam mà đến song sắt cửa sổ cũng phải bọc lớp bông rồi.

Tôi nhớ bà ấy quá.

Trong không gian yên tĩnh của xe, tôi nghe thấy Kỳ Ngọc hỏi:

“Chuẩn bị xong chưa?”

Tôi nhìn về phía ánh sáng lờ mờ nơi chân trời.

Như ánh sáng có thể biến mất bất cứ lúc nào trong đêm đen.

Vừa mờ ảo, lại trong trẻo.

Tôi mỉm cười gật đầu.

Cùng với động tác anh ta ấn nút, chúng tôi đồng thanh nói câu “Boom!”

Cả thế giới rực rỡ như pháo hoa chớp nhoáng.

Như màn hạ của vở diễn hoành tráng này.

Cũng có thể, là chương mở đầu của câu chuyện mới.

Ai mà nói rõ được nhỉ?

18

Thế gian vốn mờ ảo, yêu và tội cùng một khúc ca.

—Ngoại truyện—

Cô bé ôm búp bê trong lòng, chớp chớp đôi mắt to, hỏi: “Rồi sau đó?”

“Sau đó à… Sau đó tất nhiên là lũ xấu xa đều c.h.ế.t hết rồi.”

Cô bé lắc đầu, khó hiểu nói: “Ai quy định xấu xa nhất định phải c.h.ế.t chứ?”

“Rốt cuộc thế nào là người tốt? Thế nào là người xấu?”

Tôi bị hỏi đến mức luống cuống.

Trả lời đại: “Connn… tuân thủ pháp luật, chăm chỉ lương thiện, chân thành với người chính là người tốt.”

“Nhưng mà, mọi người cuối cùng đều chết, phải chăng tất cả đều là người xấu?”

Tôi ấn đầu lông xù của cô bé xuống, đẩy vào chăn.

“Trẻ con sao hỏi nhiều thế? Mau ngủ đi.”

Đầu lông xù lại thò ra.

“Mẹ ơi, con không muốn họ chết, chẳng lẽ quả b.o.m đó không phải là đồ chơi được sao?”

Dưới ánh đèn vàng vọt.

Tôi nhìn con búp bê kỳ lân đặt trên đầu giường.

Nó đã trải qua mưa gió, rách nát bẩn thỉu, bụng đầy những đường khâu dày đặc.

Nhưng không ai biết, bên trong lớp bông, là đen hay trắng, là hình dạng gì.

Tôi mỉm cười, chạm nhẹ lên trán cô bé.

“Kỳ Thanh Ngọc, con không ngoan ngoãn đi ngủ, mẹ sẽ gọi ba đến đấy?”

– Hết –

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8