Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Là Duy Nhất
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:06:43 | Lượt xem: 3

Lúc lấy tinh thần Chu Việt đẩy cửa xuống xe cãi vã với Kiều Mộc.

“Cô thi đậu bằng lái xe ? Rõ ràng là của cô giờ còn ở đây ăn vạ?”

Anh kiên nhẫn : “Nói , bao nhiêu tiền? thời gian đôi co.”

Cùng trong mơ…Không, trí nhớ kiếp giống như đúc.

Quả nhiên tới đây Kiều Mộc càng phẫn nộ hơn nữa.

Ánh mắt cô xung quanh một vòng, thò tay cửa sổ giật bó hoa hồng trắng của dùng sức ném xuống đất, còn dẫm hai phát.

Ánh mắt Chu Việt chợt lạnh, cô rút mấy tờ tiền quăng lên mặt , trả nguyên vẹn câu :

“Nói , bao nhiêu tiền? thời gian.”

Lúc Kiều Mộc nghiệp đại học, lái một chiếc Mercedes gia đình mua cho, tính cách kiêu ngạo rực rỡ.

giật mặt đất, bó hoa rơi tan tác dính đầy nước bẩn khiến nhớ đến bản kiếp .

Sau khi tin Chu Việt qua đời, lái xe đến bệnh viện.

Giống như đột nhiên cách bộ thế nào, cách từ bãi đỗ xe đến cửa ngắn nhưng ngã vô .

Té ngã, bò dậy té ngã.

Nước bùn dính đầy , mưa lạnh lẽo xối ướt hết .

khả năng cũng hề .

Nửa đời dài như nhưng sinh mệnh của chỉ Chu Việt.

Bây giờ mất cứ như rút hết xương cốt , cũng vững.

Thế nhưng.

Thế nhưng.

Giữa lúc tan nát cõi lòng tới c.h.ế.t lặng, mặt , rõ ràng oán hận mà cho :

“Chu Việt là Chu Việt của cô.”

“Anh còn là của .”

thậm chỉ còn một đứa bé.”

rùng một cái, đột nhiên thoát từ hồi ức mới phát hiện Chu Việt nổi giận đùng đùng trở về.

“Kiều…Cô bé ?”

“Cô bé cái gì, cô đàn bà đanh đá thì .”

Anh xong mới phát hiện giọng của quá gượng gạo, dừng một chút mới chậm rãi : ” Cô lái xe , chắc là đuối lý —xin Tư Tư, bẩn hoa của em, để lát nữa ăn cơm mua bó hoa khác cho em nhé!”

im lặng hồi lâu mới nhỏ: “Không cần.”

Sau khi lên đại học và Chu Việt thuận theo tự nhiên mà bắt đầu yêu đương, lúc tỏ tình tặng cho hoa hồng trắng.

Chỉ một cành hoa.

Khi đó nghèo quá, cả hai đều thêm, cuộc sống nghèo túng nên mua một cành hoa dễ dàng.

Sau đó chúng nghiệp, Chu Việt bắt đầu xây dựng sự nghiệp, qua nhiều trắc trở mời từng chút từng chút gây dựng lên công ty.

Bó hoa tặng cho cũng càng lúc càng lớn, hề ngoại lệ đều là hoa hồng trắng, xem như bồi thường đối với quãng thời gian còn trẻ nghèo khó .

giờ khắc bỗng nhiên nhớ .

Dường như kiếp cũng là lễ tình nhân năm thứ hai khi gặp Kiều Mộc, bó hoa Chu Việt tặng cho đột nhiên trở thành bó hồng Ecuador diễm lệ lạ thường.

từng hỏi tại bỗng nhiên đổi.

Khi đó đang sửa kế hoạch Kiều Mộc nộp lên, qua vài giây mới trả lời : “Đã lâu như , đổi khẩu vị một chút cũng .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8