Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Là Duy Nhất
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:06:46 | Lượt xem: 3

“Cổ họng khó chịu, uống nước đá .”

dùng hết sức lực mới dẹp yên mớ cảm xúc hỗn loạn đang ngoi lên trong lòng, yên lặng đánh giá Kiều Mộc đối diện.

Nghiêm túc mà thì đây là đầu tiên trực tiếp đối mặt với cô .

Kiều Mộc mới nghiệp đại học, cô một khuôn mặt đặc biệt nổi bật, làn da trắng, mặt mày xinh . Chỉ ở đó cũng khiến cảm thấy một loại khí chất sắc sảo đầy tính công kích.

thoải mái , một lát mỉm : “Ngại quá, hỏng bó hoa của chị.”

Tuy rằng như nhưng ánh mắt chút áy náy nào.

Cũng như kiếp lúc tìm ở tang lễ của Chu Việt, vẻ mặt cô đầy oán hận, đúng tình hợp lý như thể mới là thứ ba xen giữa bọn họ.

Nghĩ tới đây hít sâu một , chất vấn Triệu Thanh: “Tại tuyển loại công ty?”

Giọng điệu ác liệt đến nỗi bản cũng ngạc nhiên.

Triệu Thanh kinh ngạc , chậm trong chốc lát mới : “…Là giám đốc Chu cho phép.”

Là giám đốc Chu cho phép.

Những lời giống như một thanh kiếm sắc bén trong nháy mắt đ.â.m thủng trái tim .

gần như là mờ mịt tất cả thứ mắt, Triệu Thanh khó hiểu và Kiều Mộc đắc ý, cửa phòng cách đó xa mở .

Mà Chu Việt tới, thấy và Kiều Mộc đối diện thì bước chân khựng một chút.

Vẻ mặt phức tạp kêu một tiếng: “Tư Tư.”

đầu rời , nhưng cũng .

Bởi vì Kiều Mộc kéo cánh tay của : “Đừng mà, nếu chị để ý bó hoa như thì em đền cho chị là . Em và giám đốc Chu bắt tay giảng hòa , chị cũng trong cuộc va chạm đó, đến mức giờ vẫn để bụng chuyện chứ.”

“Được , cô về việc .”

Chu Việt rốt cuộc tới, cau mày Kiều Mộc một câu đưa phòng việc của , tính lên nắm tay của .

lùi về phía một chút, tránh né .

Vẻ mặt của càng lạnh lùng.

“Tư Tư, đừng cố tình gây sự nữa ?” Chu Việt hạ giọng , “Em hai mươi lăm tuổi, mặt nhiều như hành động trẻ con khó coi.”

ngơ ngác .

Mấy năm mới lên đại học cuộc sống của chúng trải quả thực sự nghèo khó, dù mỗi tháng Chu Việt đều tích cóp một ít tiền, dành một khoản để đưa công viên.

“Khi còn bé, cái công viên cũ nát ở thị trấn vòng ngựa gỗ cũ đến gỉ sét, ba em dẫn em trai của em còn em chỉ thể giúp bọn họ cầm hành lý bên cạnh. Giây phút đó nghĩ, Tư Tư, nhất định dẫn em công viên giải trí lớn thế giới.”

Cả một buổi chiều chơi trò nào khác, chỉ lặp lặp vòng ngựa gỗ.

Sau đó bé gái chỉ hỏi : “Chị lớn như còn chơi trò chơi trẻ con nữa hả ?”

Chu Việt cúi nhẹ nhàng với bé: “Bởi vì chị cũng là em bé của nha.”

Thực Chu Việt chỉ lớn hơn ba tháng, nhưng vẫn luôn tự nhận là bảo vệ của .

Anh cũng .

từng nghĩ sẽ một ngày, sẽ để mãi mãi vui vẻ cũng sẽ giơ nòng s.ú.n.g nhắm ngay .

“Anh dối.”

Hơn mười ngày đau đầu như búa bổ ở kiếp dường như trở , cố hết sức đè sự run rẩy trong giọng xuống. “Nửa tháng đồng ý với em sẽ tuyển cô công ty. Cũng sẽ gì liên quan tới nữa. bây giờ cô việc ở công ty của , còn cho em và cô bắt tay giảng hòa.”

“Chu Việt, lời hứa của chỉ thể duy trì nửa tháng ?”

“Lâm Ngôn Tư!”

Anh quát bằng cả tên lẫn họ, cơn đau trong đầu bỗng nhiên kéo đến kịch lệt.

Một giây mắt tối sầm , hôn mê bất tỉnh.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8