Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Rời
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:42:08 | Lượt xem: 5

Tôi đứng trên tầng cao nhất của căn nhà cho thuê, thật ra cũng không cao lắm, ngắm cảnh không mấy đẹp đẽ dưới kia một hồi lâu, rồi đi xuống.

Sau khi ổn định lại cảm xúc của mình, tôi tiếp tục đi tìm việc làm.

Tôi chỉ có thể tìm được những việc tạm thời với mức lương thấp.

Khi tôi đang bưng đ ĩa đồ ăn cho khách thì có người nắm lấy tay tôi. Đó là một người đàn ông có nụ cười d*m đ*ng.

“Này, cô em xinh đẹp đến đây khi nào vậy?”

“Đến đây làm quen với anh nhé.”

Tôi không phản ứng nhưng cũng không thể rời đi nên đáp: “Xin lỗi, tôi đang làm việc…”

“Ồ, hãy làm quen với anh trước khi tiếp tục này. Sếp em sẽ không tức giận đâu. Anh là người quen cũ đấy.”

Tôi suýt hất cả đ ĩa thức ăn vào mặt tên đó nhưng may mắn đã kịp kìm lại.

Đây là một nhà hàng nhỏ nên không có phòng riêng. Một số người chú ý đến chỗ tôi nhưng họ chỉ im lặng xem xét tình hình.

Ông chủ chỉ mỉm cười thờ ơ và phớt lờ tôi.

Thấy tôi không phản kháng, gã khốn nạn đó càng được nước lấn tới, muốn dùng tay chạm vào tôi.

Tôi lập tức lùi lại, không may trượt tay, đồ ăn vương đầy dính lên thằng cha đó.

Hắn ta đột nhiên thay đổi sắc mặt, đứng dậy và hét lên: “Mẹ kiếp, con khốn này, mày thật vô liêm sỉ.”

“…”

Tôi sững sờ trong giây lát, trực tiếp đập cái đ ĩa vào hắn.

“Này anh, anh có đang dùng não nói chuyện không đấy? Não anh bị đảo ngược với đít rồi hả? Nếu anh muốn có thời gian để nói chuyện thì cứ việc đi li3m bồn cầu, còn đi ăn ở đây làm gì?”

“Đừng nghĩ rằng tôi sẽ không phản khảng. Anh có còn đôi co với tôi không? Lắp não đi rồi nói chuyện với bà đây nhé!”

Gã khốn đó tức tái mặt, giơ tay định tát tôi.

Nhưng chưa kịp động tay thì hắn đã bị đá xuống đất.

Lực quá mạnh khiến những người xung quanh phải trợn tròn mắt vì kinh ngạc.

Gã đó lập tức ôm bụng hét lên.

Giày thể thao hàng hiệu của Hạ Văn Hi giẫm lên mặt, liên tục đè bẹp hắn, giọng điệu lạnh băng.

“Mày đang làm cái gì?”

“…”

Tôi nhìn khung cảnh trước mắt, bàn tay tôi đang nắm chặt từ từ thả lỏng.

Dù tôi có dám chửi mắng mỏ gã khốn nạn không chút sợ sệt đi chăng nữa, nhưng rốt cuộc, tôi vẫn chỉ có một mình, vẫn rất sợ hãi.

Khi nhìn thấy Hạ Văn Hi, hắn ta lập tức buông tay.

Cảm giác lúc này, thật an toàn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8