Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Thẹn Lương Tâm
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-08 15:52:19 | Lượt xem: 3

Trong phòng than lửa, chăn bông, đồ ăn uống, chắc chắn dễ chịu.

 

Một khi , chính là của .

 

Cấp bậc của Dương Sinh cao hơn chúng , ma ma quản sự là dì của , theo thế tục phán đoán, loại nha đầu như chúng theo , xem như là trèo cao .

 

Tư Mẫn còn là tội nô, nhưng nếu như cơ duyên lớn, đời khó ngày nổi danh.

 

Người khác đều thấy Dương Sinh đối xử với nàng , nàng gả chắc chắn sẽ chịu khổ.

 

biết, Tư Mẫn sẽ đồng ý, bởi vì từ đầu tới cuối nàng đều từng thích Dương Sinh, chỉ chèn ép lợi ích từ .

 

Quả nhiên, Tư Mẫn từ chối Dương Sinh.

 

Dương Sinh đại khái là ván cầu của Tư Mẫn vá, tùy ý cho nàng hút m.á.u nữa, cho nên quyết tâm lòng sắt đá, đưa chăn bông cho nàng , cũng mời đại phu.

 

Ngay khi Tư Mẫn khổ sở nơi nương tựa, Lưu Xuân Hoa mang theo chăn mền tới ngủ bên cạnh nàng , hai quấn cùng vượt qua giá lạnh.

 

Ta khiếp sợ, bởi vì Lưu Xuân Hoa luôn luôn ham tiền tài, chịu thiệt thòi, cái gì cũng tranh, thật sự ngờ nàng sẽ chủ động chăm sóc một nàng chán ghét.

 

Ta hỏi nàng : “Sao như thế?”

 

Lưu Xuân Hoa thở dài: “Bởi vì nàng từng cho nửa cái màn thầu, cũng thể trơ mắt nàng c.h.ế.t , , thể lương tâm.”

 

Trong chớp mắt, nên đánh giá như thế nào.

 

Ta cảm thấy loại chuyện chuyện nàng , dù nàng cũng là Lưu Xuân Hoa!

 

Lưu Xuân Hoa chăm sóc Tư Mẫn, nhanh cũng nhiễm bệnh.

 

Ma ma quản sự lạnh lùng kêu chuyển hai đến thiên phòng.

 

Thiên phòng hở khắp xung quanh, càng rét lạnh hơn.

 

Ta do dự thật lâu, lẽ Lưu Xuân Hoa cho xúc động, đưa áo bông trong thiên phòng để các nàng chia .

 

chăn mền dày cũng đủ để vượt qua mùa đông .

 

Tư Mẫn mệt mỏi ngủ gật giường, Lưu Xuân Hoa ho đến kinh thiên động địa, vẻ mặt lạnh nhạt.

 

“Hối hận ?” Ta hỏi.

 

“Hối hận.” Nàng thật: “Nếu như sẽ nhiễm bệnh, chắc chắn .”

 

Nói xong, khuôn mặt đen nhánh của nàng rộ lên: “ mà gần nhất nghĩ thông suốt , sinh tử mỗi , nếu như nha cả đời, cũng chắc , chừng đầu thai sớm, còn sớm chủ tử, quý nhân!”

 

Tinh thần của nàng coi như tệ.

 

Ta im lặng một lát, rời .

 

Sau khi Tư Mẫn tỉnh , chịu ốm đau giá lạnh, đồng ý tới phòng Dương Sinh.

 

Dương Sinh đón Tư Mẫn , cũng đón Lưu Xuân Hoa, để một nàng ở thiên phòng chờ chết.

 

Ta khẽ cắn môi, bốc thuốc Lưu Xuân Hoa.

 

“Không cần, cần, hiểu rõ thể của chính .” Nàng từ chối.

 

Ta hỏi: “Ngươi hận Tư Mẫn ?”

 

Nàng : “Không hận, ban đầu là chính chủ động hầu hạ nàng, chẳng trách khác. Chết sớm siêu sinh sớm, kiếp hưởng vinh hoa phú quý ha ha ha.”

 

Lời của nàng thoải mái, lạnh nhạt.

 

Sự thong dong , từng nghĩ sẽ thể thấy nha tham lam, chua ngoa .

 

Đó là cảnh giới Tư Mẫn theo đuổi vài chục năm, khác khen vài chục năm cũng đạt .

 

Lạnh nhạt thoải mái, thong dong ưu nhã.

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8