Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Thẹn Lương Tâm
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-08 15:52:20 | Lượt xem: 2

Nếu như dung mạo của nàng xinh , còn thể khen một câu mưu cầu cao đối với cuộc sống.

 

Đáng tiếc nàng xinh , cũng ai xem, cho nên ai khen nàng .

 

Ta lui ngoài, lau nước mắt.

 

Ngày hôm , t.h.i t.h.ể của Lưu Xuân Hoa bỏ chiếu rơm, ném bãi tha ma.

 

Mùa đông đó, ba nha trong viện c.h.ế.t , gây nên bất kỳ gợn sóng nào.

 

Tất cả đều c.h.ế.t lặng, c.h.ế.t quá bình thường, c.h.ế.t mới bình thường.

 

Ai kêu mạng của đáng giá chứ?

 

9

 

Tư Mẫn ở chỗ Dương Sinh, lẽ Dương Sinh kích thích, nhắc đến chuyện cưới nàng , hai cứ thể ở chung rõ ràng.

 

Chuyện đó thì rõ lắm, mãi đến khi qua mùa đông, Tư Mẫn mới chuyển về, thần sắc càng thêm mờ mịt tiều tụy.

 

Các nha đều nàng mập mờ.

 

mở miệng châm chọc: “Không mai mối xuất giá, cứ thế ngủ với nam nhân, bằng cả nhỉ?”

 

Tư Mẫn lập tức rơi nước mắt như mưa.

 

Đám nha ha ha, Tư Mẫn lau khô nước mắt, thẳng lưng : “Ta thăng lên nha nhị đẳng, sắp tới nội viện.”

 

Nói xong, nàng liếc một cái thật sâu, trong ánh mắt hận ý và kiêu ngạo.

 

Ta hận ý của nàng đối với từ , bởi vì đó giúp nàng ?

 

dựa giúp nàng ?

 

Cũng bởi vì phận ? Trước vẫn luôn giúp nàng , cũng chẳng thấy nàng cảm kích, một khi giúp nữa, thành kẻ thù ?

 

Ta bật : “Chúc mừng tỷ.”

 

Các nha giật ghen ghét.

 

Thăng cấp lên nha nhị đẳng, một tháng nhận một lượng bạc, chi phí ăn mặc cũng hơn nhiều.

 

Tư Mẫn thấy biểu cảm của xung quanh, dường như dễ chịu hơn nhiều.

 

Ta hỏi: “Tư Mẫn, tỷ nhớ Lưu Xuân Hoa ?”

 

Nàng khựng , nghi hoặc đầu.

 

Ta : “Vì chăm sóc tỷ, nàng nhiễm phong hàn, c.h.ế.t .”

 

Tư Mẫn luống cuống một lát, giải thích: “Ta bảo nàng chăm sóc .”

 

Dứt lời cũng rời như chạy trốn.

 

Ừm, nàng quả thực bảo Lưu Xuân Hoa chăm sóc.

 

Giống như kiếp bảo chăm sóc.

 

Cho nên chúng chết, đều là tự tìm, liên quan đến nàng .

 

Ta thở dài thật sâu.

 

Qua năm mới, điều động hạ nhân, và Tư Mẫn tới nội viện.

 

Nàng thấy , kinh ngạc: “Sao cũng ở đây?”

 

Ta : “Tỷ con đường của Dương Sinh, con đường của ma ma, tỷ dùng thể đổi lấy tiền đồ, dùng bạc đổi lấy tiền đồ, cho nên chúng đều thể nội viện.”

 

Tư Mẫn cắn môi, tiếp.

 

Đến nội viện, chúng thuộc hạ của một ma ma quản sự khác, hao hết tâm tư lấy lòng, Tư Mẫn chẳng thèm ngó tới, thậm chí xem thường: “Tốt gì cũng từng là tiểu thư Hầu phủ, khúm núm nịnh bợ như thế? Ngươi lấy lòng ma ma như để điều tới nội viện ?”

 

Ta lạnh: “Chúng là nô tỳ , còn thể khúm núm nịnh bợ ? Người nào đó từng là tiểu thư Hầu phủ, vậy mà mai mối, xuất giá nương cho một nam bộc, so với thì càng thấp hèn hơn nhỉ.”

 

Tư Mẫn cứng họng, thì lớn: “Ta là bất đắc dĩ, cũng sắp c.h.ế.t , cũng chịu giúp , mới chịu mà…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8