Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Kiếm Tu Đến Từ Hợp Hoan Tông.
Phần 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:34:54 | Lượt xem: 2

3

Cảm giác đau nhói truyền đến từ cổ, ta chợt tỉnh lại, lưỡi kiếm của Tạ Vận Quang đã rạch qua da ta.

Mặc dù ta thường mang dáng vẻ sống dở c.h.ế.t dở, nhưng không có nghĩa là ta thật sự muốn chết!

Ta quỳ gối xuống:

“Xin lỗi huynh, ta sợ huynh say ta như điếu đổ, nên chưa phát huy hết khả năng thật sự.”

Ánh mắt Tạ Vận Quang lóe lên tia cười đầy hứng thú, nhẹ nhàng quét qua ta.

“Ồ? Thú vị đấy. Nghe nói kỹ nghệ của Hợp Hoan Tông có thể khiến người ta sung sướng đến mức lạc vào ma đạo, ta tin rằng cô  nương với tư cách là cao thủ của Hợp Hoan Tông, chắc chắn sẽ không làm ta thất vọng.”

Ta thật muốn tát hắn vài cái.

Cao thủ cái gì chứ, ta chỉ là người suốt ngày chạy như bay vào nhà ăn để lấy bánh ngọt thôi!

Ta hạ mình:

“Thưa huynh, huynh cảm thấy ta nên dùng phương pháp nào để giúp huynh nhập ma đây?”

Tạ Vận Quang khẽ cau mày:

“Những thủ đoạn mê hoặc như múa kiếm, đàn hát, ngâm thơ thì thế nào? Tuy nhiên, thời gian của ta không nhiều, cô nương tốt nhất nên nhanh lên.”

Ta: “?”

Không phải chứ, huynh bị làm sao vậy? Huynh làm ta sợ hết hồn, tưởng là bắt ta về làm nô lệ trên giường, hóa ra chỉ muốn ta múa hát cho vui thôi sao?

Huynh có hiểu cái “Hợp Hoan” của Hợp Hoan Tông là gì không mà lại bắt ta? Mau biến đi!

Trong lòng ta thầm chửi Tạ Vận Quang n lần, nhưng ngoại miệng thì bắt đầu bịa chuyện:

“Việc nhập ma cần có nhiều thứ hỗ trợ, chẳng hạn như Hợp Hoan Hương, Hợp Hoan Y, Hợp Hoan Sập, Hợp Hoan Hoàn của Hợp Hoan Tông, huynh có không?”

Tạ Vận Quang do dự rồi mím môi: “Ta không có.”

Ta tỏ vẻ tiếc nuối: “Ôi, thật không may, ta cũng không mang theo. Vậy để lần sau chúng ta hẹn nhé?”

Tạ Vận Quang điềm tĩnh nói: “Được thôi, vậy ta thả cô nương đi.”

Ta: “?”

Cứ tưởng phải giả vờ thêm chút nữa chứ.

Tạ Vận Quang nhướng mày cười, nụ cười đầy chế nhạo và trêu chọc:

“Ồ, cô nương tưởng thật à? Ta chỉ đùa thôi.”

“Chúc Minh Mị, ta không hiểu rõ nhưng điều đó không có nghĩa là ta ngốc.”

Ta tức đến nghiến răng, đáng ghét, hắn có phải thấy trêu đùa ta vui lắm không?! Nhất định không buông tha ta!

Nhìn khuôn mặt như ngọc gần ngay trước mắt, ta quyết định liều một phen, tiến lên hôn lấy môi hắn, lạnh lẽo và ẩm ướt.

Người trước mặt ngay lập tức cứng đờ.

Môi lưỡi quyện vào nhau, ta tự cắn nát đầu lưỡi của mình.

Mùi m.á.u tanh lan tỏa trong miệng.

Ánh mắt Tạ Vận Quang lại dâng lên cơn sóng cảm xúc, cuối cùng hắn đưa tay giữ chặt gáy ta, làm sâu thêm nụ hôn.

Ta bị hôn đến mức khó thở, nhưng Tạ Vận Quang lại đột nhiên đẩy ta ra, lùi mạnh vài bước.

Hắn ôm trán, ánh mắt nhìn ta vừa lạnh lùng vừa mờ mịt.

“Ta…”

Không biết từ khi nào, đôi mắt của Tạ Vận Quang đã trở lại đen trắng rõ ràng.

Tạ Vận Quang nhẹ nhàng giơ tay lên, thi triển pháp thuật khống chế ta khi ta định chạy trốn.

So với dáng vẻ đầy tà khí ban nãy, bây giờ Tạ Vận Quang lại trở về vẻ thanh khiết như lần đầu gặp gỡ.

Mặc dù dáng vẻ có phần lúng túng, nhưng ánh mắt hắn đầy sự áy náy.

“Chúc cô nương, ta nguyện đích thân đến Hợp Hoan Tông để xin lỗi và tạ tội. Nếu cần bồi thường, Tạ Vận Quang sẵn sàng không từ chối.”

Với dáng vẻ tiên nhân, hắn nhẹ nhàng giải thích:

“Vừa rồi bất kính, thật sự là do tâm ma điều khiển thân xác này…”

“Vì lòng ta hướng Phật, chí như đá vững, lòng nơi đâu thì đạo nơi đó, dù chín lần c.h.ế.t cũng không hối hận.”

“Tâm ma của ta nghĩ rằng, chỉ cần ta vĩnh viễn sa vào ma đạo, nó có thể toàn quyền điều khiển thân xác này.”

Vừa dứt lời, Tạ Vận Quang liền ngã gục trên bàn, bất tỉnh.

Ta không nhịn được, tiến lại gần và tát mạnh vào mặt hắn, nhưng hắn vẫn không tỉnh lại.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra hắn thật sự ngất đi rồi, chỉ là không biết chứng bệnh tâm thần này của hắn sau này có tái phát không, nếu lại tìm đến ta thì biết làm sao?!

Chết tiệt, may mà một năm trước bị Ma Tôn bắt đi một lần, giúp ta nhận ra tầm quan trọng của việc tự bảo vệ mình.

Nếu không phải ta đã luyện m.á.u thành độc, thì hôm nay suýt chút nữa là tiêu đời rồi.

4

Một năm trước, ta – người được mệnh danh là mỹ nhân nổi tiếng trong giới tu tiên – bị Ma Tôn bắt cóc.

Gã mang ta về cung điện, rồi vội vàng rời đi để giải quyết chuyện gì đó.

Ta rảnh rỗi không có việc gì làm, liền phát hiện hậu cung của Ma Tôn đúng là mỹ nhân đông như mây.

Nào là mỹ nhân lạnh lùng, nào là hoa nhỏ cứng cỏi, nào là nữ thần quyến rũ… đủ loại đủ kiểu.

Là một người chuyên diễn vai “pre” và biểu diễn độc thoại không cần ai đáp lời, ta nhanh chóng trở nên thân thiết với họ.

Hàng ngày, chúng ta thường cùng nhau chơi mấy trò chơi bắt người đơn giản.

Bịt mắt lại, bên tai vang lên tiếng cười đùa của các mỹ nhân:

“Tiểu Minh Mị, bắt được ta rồi thì tối nay ngủ cùng ta nhé? Ta sẽ múa cho ngươi xem điệu múa mới mà ta biên soạn~”

“Tiểu Minh Mị, bắt được ta đi, ta sẽ kể cho ngươi nghe tất cả những câu chuyện bát quái trong hậu cung, ta đã ghi lại đầy đủ trong mười tập sách rồi đấy!”

“Tiểu Minh Mị, ta sẽ nấu canh sư tử đầu sốt cua và tôm chiên giòn cho ngươi! Ngươi muốn ăn gì, ta sẽ làm cho ngươi!”

Trời ạ, ai mà không xiêu lòng cho được! Ta trong lòng rối bời, cười khúc khích rồi bắt lấy một mỹ nhân gần nhất.

Không ngờ lại vấp phải một viên đá nhỏ, ta kéo theo mỹ nhân ngã lăn ra sàn đệm mềm.

Không biết ta làm thế nào, nhưng khi Ma Tôn bước vào thì vừa vặn nhìn thấy ta và Ma Hậu của hắn, quần áo xộc xệch, đang ôm nhau, xung quanh còn có một đám mỹ nhân đang tranh giành, ghen tị.

Sắc mặt hắn lập tức xanh lét.

“Chúc Minh Mị, ngươi là con hồ ly tinh, ta chỉ mới rời đi một tháng mà ngươi đã biến cả hậu cung của ta thành của ngươi rồi sao? Mau tránh khỏi người Ma Hậu của ta!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8