Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Kiếm Tu Đến Từ Hợp Hoan Tông.
Phần 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:34:51 | Lượt xem: 1

7

Tông chủ Kiếm Tông, Trần Hằng, cũng là một trong những tình nhân của nương ta, vui vẻ cười và chỉ định sư huynh đứng đầu về thành tích đưa ta đi làm quen với Kiếm Tông.

Ta vội vàng bước đi trong Kiếm Tông, mỗi bước chân chạm đất, trong đầu ta lại có một cảm giác choáng ngợp của hạnh phúc.

Sư huynh của ta vô cùng lạnh lùng, liếc nhìn ta với ánh mắt mang rõ vẻ “ngươi chưa từng thấy qua thế giới này”.

Ta không rời mắt khỏi thanh kiếm dài được bọc kín trong lớp vải đen sau lưng sư huynh:

“Sư huynh, đó có phải là bản mệnh kiếm của huynh không? Cho ta xem được không?”

Sư huynh lạnh lùng từ chối, kiên quyết không cho ta xem:

“Không được, bảo kiếm mang ra tiếp xúc với không khí sẽ làm giảm tuổi thọ của nó.”

Ta đành tiếc nuối: “Vậy à.”

Sư huynh suy nghĩ một chút rồi nói thêm: “Nếu ngươi thực sự muốn xem, lần sau ta g.i.ế.c người sẽ gọi ngươi, ngươi có thể đứng bên cạnh mà quan sát.”

Ta: “Không phải chứ, sư huynh?!”

Nhưng sau giờ học, khi ta rẽ vào một con phố, bất ngờ thấy một người quen thuộc đang ngồi co ro bên lề đường.

Ta ngồi xuống, chân thành nhìn sư huynh đang đặt một cái bát trước mặt:

” Mạnh sư huynh, sao huynh lại ngồi đây ăn xin vậy?”

Sư huynh hờ hững đáp: “Ta đã làm kiếm tu rồi, còn có tiền đâu mà sống?”

Ta nghẹn lời, không biết nói gì, liền thả ít tiền vào bát của sư huynh, coi như cảm ơn huynh ấy đã dẫn ta đi cả buổi.

Sư huynh lập tức tươi cười rạng rỡ: “Chúc sư muội thật hào phóng, tháng này ta có tiền ăn cơm rồi, có yêu cầu gì cứ nói!”

Ta: “Mạnh sư huynh, cho ta xem kiếm.”

Ừm… Sư huynh đã nghèo đến mức phải đi ăn xin rồi, chắc kiếm cũng chỉ là một thanh kiếm đơn giản.

Sư huynh không nói gì thêm, liền tháo lớp vải đen bọc kiếm ra.

Ánh sáng rực rỡ tỏa ra, kiếm được trang trí đầy ngọc quý…

Chỉ cần cạy một ít đá quý ở đây chắc cũng đủ nuôi sống một người bình thường trong mười năm!

Ta gần như lóa mắt, ngỡ ngàng thốt lên: “Sư huynh… đúng là huynh đã đổ hết tiền vào thanh kiếm này.”

Sư huynh vuốt ve thanh kiếm của mình, trên mặt lộ rõ vẻ tự hào.

Ta: “…”

8

Ta không ngốc đến mức nghĩ rằng mọi người ở Kiếm Tông đều thân thiện như Mạnh sư huynh.

Trong giờ học, khi thầy giáo yêu cầu chia nhóm, ta đi đến chô từng người để hỏi, nhưng không ai muốn hợp tác với ta.

Khi ta quay lưng lại, những lời chế giễu của họ vang lên bên tai:

“Nghe nói nữ tử Hợp Hoan Tông toàn là những kẻ chỉ biết dùng sắc để đánh nhau, thật ghê tởm.”

“Đúng là đồ hồ ly từ cái tông môn hạ lưu.”

Ồ, hóa ra là khinh thường ta, cô lập ta đấy à? Nhưng ta vẫn có thể tự mình luyện tập.

Sau giờ học, có người cười đùa chặn ta lại ở góc:

“Chúc Minh Mị, ta là Hứa Doanh, con trai của Hứa trưởng lão. Ngươi đi theo ta thì thế nào? Ngươi là người của Hợp Hoan Tông, đừng có mà giả vờ làm gái trinh tiết cứng đầu nữa.”

Ta lạnh lùng liếc nhìn gã, rồi từ chối.

Hứa Doanh tức giận, kéo theo người âm thầm gây khó dễ cho ta.

Buồn cười thật, ta là quả hồng mềm dễ bóp sao? Kiếp trước ta là một cô nhi không nơi nương tựa, nhưng kiếp này thì không.

Ta đã lén viết một lá thư tố cáo gửi cho nương ta, vài ngày nữa sẽ có phản hồi.

Nương ta không thể trực tiếp giải quyết hắn, nhưng nương có thể nhờ người khác giúp.

Tông chủ Kiếm Tông, Trần Hằng, là một kẻ si tình, luôn mong đợi nương ta sẽ bỏ rơi 19 người tình còn lại mà lao vào vòng tay ông ấy.

Trần Hằng, ta đã cho ngươi cơ hội! Đừng để ta thất vọng đấy!

9

Cơ hội ta dành cho Trần Hằng đã bị ai đó chặn đứng.

Giữa đêm, ta tỉnh dậy, thấy Tạ Vận Quang ngồi bên cạnh, bình thản chơi đùa với chuỗi hạt mà hắn đã nói là để ta phòng thân.

Đôi mắt hắn đen kịt như biển sâu, rõ ràng lại là Tạ Vận Quang bị tâm ma chiếm đoạt.

Ta chân thành hỏi hắn: “Huynh bị bệnh à? Đã nói là chuỗi hạt để ta phòng thân, sao lại lén lút lấy về rồi?”

Tạ Vận Quang tiến lại gần ta.

Ta ngửi thấy mùi m.á.u thoang thoảng từ người hắn, sợ hãi giật mình.

Tạ Vận Quang thản nhiên cởi bỏ áo ngoài, ném sang một bên.

Giọng nói của hắn nhẹ nhàng nhưng đầy quái dị:

“Bị ta dọa sợ à? Đoán xem ta vừa g.i.ế.c ai?

“Thôi, để ta nói thẳng, là Hứa Doanh. Ta biết nàng rất ghét gã.”

Hắn nghiêng đầu, giọng nói mang theo chút tiếc nuối: “Tiếc là cái c.h.ế.t của gã chẳng đẹp đẽ gì, ta không muốn mang thứ ghê tởm đó đến đây để khoe khoang.”

Ta ngây người nhìn hắn: “Ý huynh là, mấy ngày qua huynh vẫn luôn theo dõi ta?”

Nếu không thì làm sao biết được mâu thuẫn giữa ta và Hứa Doanh?

Tạ Vận Quang không trả lời, ánh mắt chằm chằm nhìn ta, khóe miệng vẫn giữ nụ cười quyến rũ: “Ta nhớ chúng ta còn chưa làm xong chuyện lần trước.”

Ta bừng tỉnh, vừa lùi về góc giường, vừa trừng mắt nhìn hắn: “Huynh có biết Hợp Hoan của Hợp Hoan Tông là gì không mà lại bắt ta? Ta không thể giúp huynh nhập ma được đâu…”

Tạ Vận Quang bị tâm ma chiếm đoạt khẽ nhếch môi cười mỉa.

“Hắn đã nói với ngươi về lý do ta muốn nhập ma, nhưng hắn lại ngại ngùng không nói tại sao ta ra đời, đúng không?”

Ánh mắt Tạ Vận Quang đầy biến động, những ngón tay dài nhẹ nhàng chạm lên môi ta:

“Minh Mị, Hợp Hoan của Hợp Hoan Tông là gì? Dạy ta đi.”

Nói rồi, hắn khẽ cười, ôm lấy eo ta, kéo ta vào lòng, cúi xuống hôn.

Nụ hôn không hề có chút kỹ thuật, chỉ biết cắn mút lung tung, điên cuồng đòi hỏi.

Như có dòng điện chạy dọc sống lưng, đầu óc ta quay cuồng, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Biết vậy, khi hắn đưa cho ta chuỗi hạt, ta đã ra tay kết liễu hắn rồi.

Nụ hôn dài dằng dặc cuối cùng cũng kết thúc, Tạ Vận Quang rời khỏi môi ta, trán hắn tựa vào trán ta, hơi thở gấp gáp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8