Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Kiến Vi
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:50:25 | Lượt xem: 1

Nhưng mà………………

Ở đây tính cả tôi, tổng cộng chỉ có sáu nữ sinh.

Ba người trong đó đã có người yêu rồi.

Tôi cứ cảm giác có chỗ nào đó sai sai nhưng lại không nghĩ ra là ở đâu.

Đang liều mạng suy ngẫm thì có ai đó gọi tên tôi.

“Vi Vi!”

“Thịnh Vi!”

“Chị Vi? Sao ngơ ngác thế? Đến lượt chị kìa!”

Thẩm Chiêu chọt chọt tôi, tôi mới hoàn hồn.

“Gì cơ?”

Cậu ta chỉ vào cái bình trước mặt, giờ tôi mới nhận ra vòng game này đến lượt tôi.

“Vi Vi, cậu có thích ai không?” Có người hỏi.

Lập tức có người không vui:

“Mày hỏi làm gì? Người đẹp như chị Vi, mày phải hỏi là đã yêu bao nhiêu lần rồi!”

Người nọ bĩu môi: “Tao không muốn lặp lại câu đã hỏi anh Tạ, chán bỏ mịe…”

Thấy bọn họ sắp tranh cãi, tôi vội vàng nói xen vào: 

“Không sao, hỏi gì cũng giống nhau mà.”

“Tôi không thích ai cả, cũng không tính yêu đương.”

Thẩm Chiêu thất vọng “Ài—-” một tiếng.

“Thật hay giả đó?”

Tôi gật đầu: “Thật.”

Thích tôi, tôi lại không thích.

Tôi thích có lẽ lại không thích tôi.

Nên tôi chẳng có hứng yêu đương.

Mọi người đều có chút thất vọng.

“Vi Vi, anh Tạ cũng đã là vạn tuế ra hoa rồi, sao cậu còn chưa động lòng phàm vậy hở.”

Câu chuyện quay lại chỗ Tạ Kiến Quân, tôi nhìn theo tầm mắt của mọi người.

Vừa nãy Tạ Kiến Quân còn đầy mặt gió xuân, ngượng nghịu như một cô gái nhỏ mới biết yêu, giờ này sắc mặt không chỉ kinh ngạc.

Còn mang vẻ tủi thân, oan ức lắm lắm.

Xung quanh anh bao phủ một luồng khí u oán.

Mấy người bạn của anh ngồi gần đó còn vô duyên vô cớ trừng mắt với tôi.

 Tạ Kiến Quân tủi thân cả nửa buổi, sau đó mới nói với vẻ không cam tâm: “Thịnh Vi, cậu nói thật đấy à?”

Mặt tôi toàn là hỏi chấm.

“Thật chứ sao.”

Sao không ai tin tôi zậy?

Trông tôi giống kiểu lăng nhăng lắm à?

Trò chơi không tiến hành bao lâu.

Vẻ mất hứng trên mặt Tạ Kiến Quân chẳng thể giấu nổi nữa, anh nói đột nhiên có việc phải đi trước.

Mọi người giữ lại bằng đủ cách nhưng không được.

Mấy người bạn của anh cũng rời đi cùng anh luôn.

Lúc họ ra về còn cố ý quay đầu trừng mắt với tôi cái nữa.

Cảm nhận được địch ý sâu sắc của bọn họ, tôi chỉ thấy oan như Thị Kính.

Xin hỏi, tôi không muốn yêu đương thì trêu ai chọc ai?

Hon nữa bản thân Tạ Kiến Quân cũng có bạn gái rồi cơ mà?

Ngồi tại chỗ khẩy khẩy mấy miếng rau trộn, tôi cảm thấy bực bội khó tả, bèn nói một tiếng với Thẩm Chiêu, chuẩn bị ra ngoài dạo một tí.

Ở ngoài cửa nhà hàng, lại thấy đội Tạ Kiến Quân vẫn chưa đi.

Bọn họ xúm quanh Tạ Kiến Quân, sục sôi căm phẫn, dường như đang thảo luận chuyện gì đó.

Tôi rón rén lại gần, dựng tai lên hóng.

Có một cậu bạn nói:

“Cô ta căn bản chỉ coi cậu là lốp dự phòng thôi, loại con gái như thế không đáng để đau lòng!”

“Sai rồi, lốp dự phòng cũng chẳng phải như này, trên mạng thì thân thiết ngọt ngào với ông, ra ngoài thì không yêu đương, thế chẳng phải gái đểu à?”

Tạ Kiến Quân lí nhí phản bác:

“Có lẽ cô ấy chỉ không muốn bị người khác nhìn ra quan hệ của hai đứa thôi.”

Lại một người khác nói:

“Nhưng hai người chơi với nhau lâu thế rồi, mỗi lần muốn xác định quan hệ thì cô ta lại cố ý lần lữa, cô ta căn bản không muốn chịu trách nhiệm với ông đâu!”

Tạ Kiến Quân lại phản đối một cách yếu ớt:

“Nhưng cô ấy chỉ muốn chờ ngày lành tháng tốt, có khi là do cô ấy rất coi trọng mối quan hệ của hai đứa bọn tôi cũng nên.”

Tôi nghe cũng láng máng hiểu ra.

Bọn họ đang thảo luận về cô bạn gái của Tạ Kiến Quân!

Nghe có vẻ trap girl ra phết.

Rồi một người nói tiếp: “Anh Tạ này anh đừng bào chữa cho cô ta nữa, em tra lịch vạn niên rồi, đã qua bao nhiêu ngày lành tháng tốt rồi, rốt cuộc cô ta muốn chờ ngày nào?”

Tạ Kiến Quân định phản đối nhưng lời lẽ đã cạn: “Cô ấy…..có lẽ muốn chờ ngày nào đó may mắn.”

Có một cậu bạn hết kiên nhẫn: “Cái quái gì vậy? Ông đừng tự lừa mình nữa được không? Cái con Thịnh—-”

Thịnh?

Cô bạn đó họ Thịnh?

Sao khéo thế nhỉ, cùng họ với tôi à?

Vậy còn tên…………

Nhưng cái tên hoàn chỉnh còn chưa kịp nói ra. 

Tạ Kiến Quân đã bịt miệng cậu ta.

“Đủ rồi! Đừng gọi tên cô ấy như thế.”

“Tự tôi sẽ hỏi cho rõ ràng.”

Chẹp chẹp chẹp.

Cô bạn kia đã như vậy rồi mà Tạ Kiến Quân còn bảo vệ thế?

Đúng là si tình boy mà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8