Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách
Kiếp Trước Tôi Bị Lừa Mất Giấy Báo Về Thành Phố

Kiếp Trước Tôi Bị Lừa Mất Giấy Báo Về Thành Phố

Lời dẫn truyện:

Năm thứ ba sau khi tôi đi làm thanh niên trí thức ở nông thôn, tôi làm mất công văn điều động, đánh mất luôn cơ hội trở về thành phố, và cuối cùng lấy Lâm Kiến Thiết.

Nhờ có bố mẹ tôi chống lưng, anh ấy nhập ngũ, còn tôi ở lại quê, cực khổ gánh vác mọi việc lớn nhỏ trong nhà họ Lâm.

Mãi đến khi anh ấy mất, tôi mới biết — suốt bốn mươi năm qua, người anh ấy luôn quan tâm, luôn chăm sóc lại là mối tình đầu: Ngô Lệ Lệ.

Sau khi các con tôi lên thành phố, chúng cũng nhận Ngô Lệ Lệ làm mẹ nuôi.

Trước lúc lâm chung, anh ta còn chủ động xin tổ chức hủy hôn đơn phương với tôi, chỉ để Ngô Lệ Lệ được vào viện điều dưỡng của quân khu.

Câu cuối cùng anh ta để lại cho tôi là: “Vì điều động của em vào nhà máy quân giới, anh và Lệ Lệ mới phải chia xa bốn mươi năm, coi như đôi bên không ai nợ ai.”

Thì ra, năm đó tôi đâu có làm mất công văn điều động gì, là anh ta cố tình lấy đi, để Ngô Lệ Lệ được quay về thành phố trước, còn có được thân phận công nhân.

Tôi xông vào viện điều dưỡng của quân khu, tố cáo bốn mươi năm bất công, nhưng lại bị chính con cái mình cản ngoài cửa, thậm chí còn ném lời cay nghiệt vào mặt:
“Mẹ là phụ nữ nhà quê thì biết gì! Mấy chục năm nay được hưởng chế độ người nhà quân nhân còn chưa đủ hay sao?”

Tức đến mức tôi nghẹn thở, hoa mắt chóng mặt.

Và khi hơi thở trở lại bình thường, tôi đã quay về năm thứ ba xuống nông thôn — đúng ngày công văn điều động được gửi đi.