Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Kiều Kiều Có Biết Gì Đâu – Văn Đô
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:12:22 | Lượt xem: 2

Ta đương nhiên ngồi xuống bên cạnh Nguyên Niệm Khanh, chống cằm ngắm nhìn cảnh sắc muôn màu muôn vẻ trước mắt, thực sự làm lòng người vui vẻ, thỏa mãn. Triệu Nhiên từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, mỗi bữa ăn của nàng có hàng chục món chỉ để nàng gắp vài đũa, khiến cho thân hình nàng đầy đặn, gương mặt tròn trịa như ánh trăng; Hoa Thái phó và phu nhân đều cao ráo, các tỷ muội nhà Hoa vì vậy mà cũng cao lớn, thậm chí còn cao hơn một số nam nhân. Nguyên Niệm Khanh thì không cần phải nói, sắc đẹp của nàng nồng nàn đến mức khiến người ta vừa thấy đã cảm thấy bị cuốn hút. Nhà họ Từ còn có một cô muội muội tên là Nặc Nặc, hôm nay không biết vì sao lại không tới, nghe nói tổ tiên nàng mang dòng m.á.u người Hồ, da hơi đen, nổi danh là “Hắc Trân Châu,” mang một vẻ đẹp hoang dại vô cùng đặc biệt.

Mỗi một đóa hoa trong khu vườn này đều mang một nét đẹp riêng biệt. Bình thường, ta có thể vui vẻ mà đứng dậy xoay vài vòng, chạm vào tay từng mỹ nhân một cách thích thú. Thế nhưng không hiểu sao hôm nay trong lòng lại có chút buồn bã mơ hồ.

“Lần này ra đi đến Tư Lan, không biết bao giờ mới có thể gặp lại Kiều Kiều đây.” Hoa Từ Kính ngồi giữa bọn ta, thấy ta không biết đang chìm đắm trong suy nghĩ gì, liền đưa tay qua nắm lấy ta. Đôi lông mày dài, nét cười vừa đủ, điểm tô lên gương mặt nàng vẻ thanh tú, dịu dàng. Nếu bảo ta nhờ vào điều gì mà kết được tình tỷ muội với nàng, thì chính là ở nét cười đó.

Ta khẽ gật đầu, trong lòng ảm đạm, vô thức nghiêng người dựa vào Nguyên Niệm Khanh: “Tỷ tỷ, nếu có cơ hội, Kiều Kiều nhất định sẽ đến thăm tỷ.”

Dù lòng ta đã trĩu nặng như vậy, nhưng nghĩ đến tỷ muội ruột thịt của nàng, chắc hẳn Từ Thụ tỷ tỷ còn đau buồn hơn. Ta nhìn sang Hoa Từ Thụ, hiếm khi thấy nàng không ngồi cạnh tỷ tỷ mình, mà lại lặng lẽ ngồi bên cạnh Triệu Nhiên Công chúa, nét cười nhàn nhạt nơi khóe môi đã không còn vững vàng.

Thấy ánh mắt ta hướng về phía Hoa Từ Thụ, Hoa Từ Kính cũng quay đầu lại, rút tay khỏi tay ta, định với tay chạm vào muội muội, nhưng do bị Triệu Nhiên Công chúa ngồi giữa mà không với tới, đành cười dịu dàng: “Thụ nhi, đừng buồn nữa nhé.”

Triệu Nhiên Công chúa từ nhỏ đã kiêu ngạo, có lẽ chưa từng an ủi ai bao giờ, nàng đành ngồi đối diện Hoa Từ Thụ, có phần ngượng ngùng đưa tay ra định chạm vào vai nàng một chút, nhưng tay vừa chạm đến y phục của Hoa Từ Thụ thì lại rụt về. Ta nhìn thấy rõ, có một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay của Triệu Nhiên.

Trong khoảnh khắc, tất cả đều im lặng.

Mắt ta cũng đã cay cay, bèn nắm lấy vạt áo Nguyên Niệm Khanh, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày của mình. Mỹ nhân rút lại vạt áo, ta cắn nhẹ môi, trong lòng càng thêm nặng nề. Lệ chưa kịp rơi, đã có người vòng tay qua vai ta, bàn tay mềm mại khẽ vỗ nhẹ lên vai hai lần. Ta ngước nhìn lên, bắt gặp ánh mắt mỹ nhân, hàng lệ chưa kịp chảy xuống đã được Nguyên Niệm Khanh lau đi. Ta vừa định mở lời thì nghe Triệu Nhiên Công chúa cất tiếng xin lỗi.

Câu “Xin lỗi” này là Triệu Nhiên nói với Hoa Từ Kính.

Vị tiểu công chúa kiêu ngạo ấy vẫn giữ tư thế hướng mặt về phía Hoa Từ Thụ, nhưng không hiểu sao, ta lại cảm thấy lời xin lỗi này là dành cho Hoa Từ Kính.

“Hoa Từ Kính, xin lỗi.”

“Diêu Quốc ta lãnh thổ mênh mông, trong triều có biết bao tài trí thiên bẩm như Hoa Thái phó và Tề tiểu Tướng quân, vốn tưởng rằng như thế đã đủ, nhưng vẫn để tỷ phải xa xứ hòa thân.” Triệu Nhiên bỗng nhiên đứng dậy, gương mặt tròn trịa đáng yêu ấy chưa từng toát lên vẻ kiên định như lúc này. “Bổn Công chúa hôm nay tới đây, chỉ là muốn nói những lời này thôi. Nay đã nói xong, bổn Công chúa xin cáo từ trước.”

Trên đường trở về phủ Tướng quân, Tề Tuyên có việc đột ngột phải vào cung, chỉ còn lại ta và Nguyên Niệm Khanh ngồi trong xe ngựa. Ta vốn là người không giỏi che giấu tâm sự, hôm nay lại trải qua những chuyện như vậy, cứ ngẩn người nhìn vào vách xe một lúc, cuối cùng quyết định kể cho mỹ nhân nghe: “Khanh Khanh, nàng có biết hôm nay chúng ta đã gặp ai ở chỗ giả sơn không?”

Nguyên Niệm Khanh vốn đang tựa vào đệm mềm, nhắm mắt dưỡng thần, nghe ta nói chỉ khẽ gật đầu ra hiệu cho ta kể tiếp, mắt vẫn chưa mở.

Ta đành mạnh dạn nói tiếp: “Ta và Tề Tuyên ca ca đang ngồi nói chuyện trong đình thì gặp Hiên Hòa Quận chúa. Ta nhớ rất rõ giọng nói ấy, chính là vị cô nương nói toàn những lời kỳ quặc hôm nọ.” Nghĩ một lúc, mới nhớ ra Nguyên Niệm Khanh vừa đến kinh thành chưa bao lâu, nàng sống nơi biên thùy xa xôi, hẳn là không biết Hiên Hòa Quận chúa là ai, ta bèn giải thích thêm: “Hiên Hòa Quận chúa chính là con gái của Ung Vương.”

“Vậy chẳng phải người trò chuyện cùng nàng ấy là Ung Vương phi sao?” Ta sực hiểu ra, cảm thấy khó tin vô cùng. Ung Vương phi vốn trang nghiêm, thấu đáo, sao lại có thể nuôi dạy một người con gái như vậy, thậm chí còn cùng con mưu tính hại người?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8