Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Kiêu ngạo
3

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:28:33 | Lượt xem: 2

thản nhiên dời tầm mắt, xuống đầu bên sô pha.

 

Lâm Tư Tư vội vàng di chuyển tới, thấp giọng oán giận với : “Em gọi , tự tới, đến thì thôi, còn mang theo cô gái , phiền c..hết.”

 

về đề tài , lấy món quà sinh nhật sớm chuẩn sẵn : “Sinh nhật vui vẻ.”

 

mở hộp quà , vẻ mặt vui mừng: “Mạn Mạn, em yêu c..hết.”

 

Bên trong hộp là một chiếc đồng hồ nữ phiên bản giới hạn, cũng khó khăn lắm mới mua .

 

Lâm Tư Tư ôm lấy nũng: “Ôi, tổng giám đốc Lê, cưới em , em nguyện ý vì tiểu tam.”

 

Mọi nhao nhao chế nhạo: “Cô tỉnh , cô so với Tổng giám đốc Bùi chút sức cạnh tranh nào.”

 

“Nếu là Mạn Mạn thì lấy hết, hai, tư, sáu Tư Tư, ba, năm, bảy, Tổng giám đốc Bùi.”

 

Đang ầm ĩ, Diệp Thanh Sương đột ngột lên. Mọi đột nhiên cắt ngang, hai mặt , chỉ thấy cô nghiêm mặt với Tạ Yến Từ: “Yến Từ, ngoài một chút.”

 

Tạ Yến Từ trầm mặc dậy, theo cô ngoài. Hai họ ở trong hành lang cãi , thanh âm lớn đến mức trong phòng đều thể .

 

Bị ép lén, tất cả hổ.

 

Giọng Diệp Thanh Sương vẻ suy sụp: “Từ khi Lê Mạn Thư bước căn phòng , tầm mắt của rời khỏi cô , gì?

 

Tạ Yến Từ lạnh lùng : “Em đừng cố tình gây sự ?”

 

cố tình gây sự?” Diệp Thanh Sương đau khổ to vài tiếng: “Vậy cho , cái gì mới gọi là cố tình gây sự!”

 

Cửa phòng riêng đột nhiên đẩy , Diệp Thanh Sương lao phòng riêng như một viên đạn đại bác, giống như ba năm , cô lao màn mưa chặn xe , cô bất chấp mà lao tới chỗ , chỉ Tạ Yến Từ : “Lê Mạn Thư, cần đàn ông nữa, tặng cho cô. “

 

Tạ Yến Từ cũng vọt theo, túm lấy cổ tay cô , đưa cô : “Cô thể đừng nổi đ..iên ?! Cô hổ , nhà họ Tạ còn mặt mũi, chuyện gì chúng về nhà !”

 

Diệp Thanh Sương hất , đ..iên cuồng : “Về nhà sẽ cái gì?! Anh cuối cùng cũng phát hiện yêu chính Lê Mạn Thư ? Chẳng lẽ âm thầm thèm ? Có như ? Ngày nào cũng say rượu gọi tên cô ?!

 

“Tạ Yến Từ đừng quên, lúc là ai liều c..hết theo đuổi , từng qua, chim hoàng yến mà giới quyền quý các thể tùy ý đùa bỡn và nhục!”

 

Gân xanh trán Tạ Yến Từ nổi lên, thể nhịn nữa, rống to một tiếng: “! là lúc chủ động theo đuổi cô! Diệp Thanh Sương, cô đừng khiến hối hận!”

 

Diệp Thanh Sương ngây ngẩn cả . Cả phòng trong nháy mắt đều an tĩnh trở .

 

Diệp Thanh Sương đ..iên cuồng, rơi nước mắt.

 

“Nhìn xem, cuối cùng thì cũng thừa nhận .”

 

Từng câu từng chữ, từng chữ đều đẫm máu.

 

Tạ Yến Từ mang vẻ mặt chán nản ngã xuống sô pha.

 

Trò hề xem đủ , dậy rời : “Tư Tư, đây.”

 

Diệp Thanh Sương lắc cản đường , ánh mắt căm hận : “Lê Mạn Thư, cô câu dẫn chồng khác xong liền chạy?”

 

lạnh mặt, cầm lấy ly rượu vang đỏ ở quầy bar, rót cả ly lên đầu cô : “Cô là cái thá gì, dám giơ chân mặt ?”

 

Diệp Thanh Sương hắt rượu đỏ , chật vật chịu nổi ôm đầu thét chói tai: “Cô dựa cái gì mà hắt rượu !”

 

Ta lạnh : “Dựa cái gì ư? Dựa việc là Lê Mạn Thư! dựa việc thừa kế nhà họ Lê trăm năm lẫy lừng! Còn cô thì ? Cô dựa cái gì? Dựa đúng, dựa cô sẽ lóc om sòm, dựa cô giống như một tên hề nhảy nhót?”

 

Phụ nữ thể gả hào môn, cho tới bây giờ cũng chỉ là bình hoa, phụ nữ chiến trường của phụ nữ, họ sẽ giúp chồng và gia tộc duy trì mối quan hệ và điều động chiến trường của chính họ. Mà Diệp Thanh Sương phế vật , ngay cả bình hoa cũng thể cho .

 

khuyên cô một câu, vất vả trèo lên cành cao, đừng cho nó gãy. Còn nữa, cô phận địa vị của , đây là thể trêu !”

 

Diệp Thanh Sương đ.â.m trúng chỗ đau, sắc mặt đỏ bừng, tức giận : “Ai trèo cành cao? Giàu thì ? Nhà giàu các thật sự là ghê tởm!”

 

Một câu , tất cả mặt đều mắng.

 

Náo loạn thành như , sắc mặt đều lắm: “A Từ, ngay cả vợ mà cũng quản thế, còn công kích AOE (thuật ngữ gây sát thương) nữa.”

 

Tạ Yến Từ cho mất hết thể diện, chỉ thể xin , cuối cùng mạnh mẽ lôi Diệp Thanh Sương .

 

Một ván cờ cuối cùng tan rã trong vui.

 

5

 

Lâm Tư Tư khó chịu, nhõng nhẽo kéo đến quán bar tiếp tục trận thứ hai.

 

quen đường cũ, gọi mấy mẫu nam, xếp thành một hàng, mỗi đều cao lớn khỏe mạnh và trai.

 

Lâm Tư Tư hì hì : “Mạn Mạn, đây là đầu tiên tới đây, yên tâm , những đều lời, sẽ xằng bậy .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8