Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Kim Lăng Dị Mộng
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-08 16:32:17 | Lượt xem: 3

cẩn thận nhận lấy, lễ phép cảm ơn. Rồi đó nhẹ nhàng sang mời trong.

Bên trong sắp đặt sẵn vị trí, một chiếc màn tre ngăn cách bàn khách và bàn chủ.

Khói trắng từ bếp đồng thoang thoảng bàn, hương thơm huyền bí, như ẩn như hiện.

Ánh mặt trời xuyên qua khe hở của tấm rèm tre, phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú của phụ nữ mặt.

Quang cảnh chuyển động nhẹ nhàng, đột nhiên thấy tiếng đàn.

Khi bản nhạc kết thúc, tiếng vọng còn vang trong tai.

Ta chân thành khen ngợi: “Ngày xưa câu “nối liên tam nhật, âm dư bất tận”. Hôm nay may mắn bài hát của cô, về nhà sợ là sẽ trằn trọc, màng cơm.”

Người cửa sổ vén màn ngoài, đối diện , nhẹ nhàng vén tay áo, cúi xuống pha .

“Quý nhân quá khen.”

Ta nhận lấy: “Thường cô nương ba gọi là “quý nhân”, thật sự là giảm phúc của Tạ mỗ.”

“Thiếp và quý nhân địa vị khác , thể vi phạm quy tắc.”

“Lần đến thăm là thật lòng, cô nương xa lạ với như , thể gọi là “Tạ cô nương” ?”

Thường Vân Bách một cái, đó : “Mười bốn năm qua, Lương Viên hàng vạn khách tới khách lui, nhưng thật lòng đối xử lễ trọng với , thì thực sự là ít.”

“Tạ cô nương.” Thường Vân Bách nhẹ nhàng gọi , “Có gì cứ , hy vọng thể giúp giải ưu.”

Ta thấy một mảng trong sáng trong mắt cô , lẽ cô đoán một vài điều, liền trực tiếp : “Cô nương là sáng suốt, lúc , cũng vòng vo nữa.”

“Lương Viên thích hợp ở lâu hơn nữa.”

ngưng tay rót : “Vì ?”

“Nơi nguy hiểm, cô nương ở thêm cũng chẳng ích gì.”

“Thiếp ở đây hơn mười năm, nay chỉ một câu của Tạ cô nương định danh cho Lương Viên thành long đàm hổ huyệt.” Thường Vân Bách lấy chiếc khăn vuông bên cạnh lau tay, “Xin nhưng thể tin tưởng .”

Ta mỉm : “Vân Bách cô nương, Lương Viên nguy hiểm thực sự quan trọng ?”

“Rời khỏi nơi , thể rút lui ?” Cô khẽ cúi , lên bước qua tấm rèm tre, đàn cầm, “Nếu chỉ vì việc , mời Tạ cô nương trở về .”

Ta qua một tấm rèm, “Thường cô nương nếu rời , thể cho lý do ?”

Thường Vân Bách cúi mắt lướt qua cây đàn cầm gỗ ngô đồng án, như đàn, như .

Một lúc lâu , bàn tay mảnh khảnh nhẹ lướt qua, một tiếng âm vang vang lên.

chậm rãi thu tay, thẳng : “Thân chuyện thành, thể rời .”

Ta chăm chú, cẩn thận quan sát nữ tử mặt.

Lúc nãy đầu gặp ở trong viện, chỉ thấy ôn hòa từ tốn. Bây giờ thêm vài phần kiên định.

“Nếu cô nương tin tưởng , sẽ cô tính toán, nhất định để cô tiếc nuối.”

“Đa tạ quý nhân lòng .”

Thấy cô gì thêm, dậy cáo từ.

Khi Thường Vân Bách tiễn tới cửa, bất ngờ : “Ta quyết định , quý nhân cần đến nữa.”

Ta mỉm : “Nhận sự ủy thác của quân, việc vì quân. Việc thành, thể bỏ dở giữa chừng?”

Huống chi, thiêu lao lửa, tiếc ?

“Thường cô nương, duyên ắt sẽ gặp .”

11.

Đèn hoa lên, thành Kim Lăng náo nhiệt vô cùng, khách khứa Lương Viên ngớt.

Mai Bình bước lên đưa lò sưởi tay, nhỏ giọng hỏi: “Cô nương về ?”

Ta lắc đầu, dọc theo con phố phía .

Trời tối, các cửa hàng đường đều mờ mờ ảo ảo, ánh đèn vàng nhạt phản chiếu bóng lay động.

Đèn lồng đỏ rực rỡ, quầy hoành thánh đốt bằng lò củi đang bốc khói nghi ngút.

Hai đứa trẻ từ chạy , cầm mấy chiếc kẹo mà bán hàng rong thổi, nhảy nhót, reo hò vui vẻ.

Vẻ mặt vui sướng như , khiến khỏi bật .

Muôn nhà lên đèn, tháng năm an nhàn.

là khoảnh khắc nhân gian nhất.

Ta thu những ý nghĩ mơ màng, định trở về, bỗng nhiên thoáng thấy một cầm hộp sách, thẳng tắp.

Chỉ cần một cái, liền hiểu thế nào là “Trong vạn vật tìm nghìn .”

Chợt đầu , đang đó, ở nơi ánh đèn mờ nhạt.

Ta tiến về phía y.

“Trời tối dần, Nghiêm đại nhân còn về phủ, đặc biệt đợi ?”

Nghiêm Tụng hiền hậu: “Đang định về, ngại cùng đường chứ?”

“Nếu như , cũng thật khéo đấy.” Ta cố ý thêm phần trêu chọc, bộ cảm thán, “Hóa tự đa tình .”

“Có lẽ ý trời định.” Nghiêm Tụng , nghiêng nhường đường, “Vậy để Nghiêm mỗ đưa cô nương về nhà nhé.”

Ta nhướn mày, chắp tay , : “Cảm phiền.”

Rẽ ngõ bên tay trái dọc theo con phố chính sầm uất, bỗng nhiên trở nên yên tĩnh và ảm đạm hơn nhiều.

Ánh trăng như lụa, chiếu mặt đất chỉ thấy hai cái bóng song song .

Mai Bình cùng tiểu đồng của Nghiêm Tụng đang theo sát phía , hai đang mải miết chơi trò giẫm lên bóng của .

“Hộp rốt cuộc đựng báu vật gì, mà đáng để tự mang suốt đường ?”

“Là bức “Thất Tước Đồ” cùng vài bức tranh mực của thiền sư Huệ Vĩnh tiền triều.” Y ngừng một chút, “Định mang tặng Tạ Thượng thư.”

“Bản gốc của đại sư thật khó tìm, vất vả cho .”

Nghiêm Tụng lắc đầu: “Chỉ mất chút công sức, đáng gì cả.”

“Vất vả thế , ?”

“Cũng hẳn.” Nghiêm Tụng vuốt hộp sách, “Vì nàng cũng là vì chính .”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8