Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ký Túc Xá Bắt Hồn
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:31:55 | Lượt xem: 2

5.

 

Cơn ác mộng đêm qua bỗng ùa về. Nghĩ đến hai hốc mắt đẫm m.á.u của A Kiệt và đôi giày cao gót đỏ mà tìm, liền hỏi: “A Kiệt ?”

 

Trưởng phòng tỏ vẻ ngạc nhiên, chằm chằm mà gì. “Chết .” Bạn cùng phòng khác trả lời.

 

choáng váng: “Chết… Chết ?”

 

bước đến cửa sổ, xuống thấy một chiếc xe cảnh sát và một xe cứu thương đậu ở ký túc xá, xung quanh là đám sinh viên xôn xao. Hai nhân viên y tế khiêng một cái cáng, cáng là A Kiệt, phủ một tấm vải trắng ướt đẫm, đưa lên xe cứu thương.

 

c.h.ế.t các !” Tiếng A Kiệt và hình ảnh phụ nữ mặc áo sườn xám đỏ với mắt trợn trắng hiện về trong đầu .

 

“Sao chết?” sang hỏi bạn cùng phòng.

 

Người bạn khá với A Kiệt, bọn họ cùng quê, giọng buồn bã: “Cụ thể thì chúng cũng rõ, sáng thấy ồn ào thì xe cứu thương đến .”

 

“Thầy bảo là c.h.ế.t đột tử do thức khuya chơi game.”

 

thể chấp nhận lý do

 

Trưởng phòng lẩm bẩm: “Chết đột tử cái gì, đó là trường để đổ trách nhiệm. Nó, , và Vương Trạch đều thấy rõ.”

 

“A Kiệt c.h.ế.t đột tử! Người c.h.ế.t đột tử mà như ?”

 

6.

 

Bạn cùng phòng trưởng phòng một cái: “Đừng nữa.”

 

Trưởng phòng bạn đang buồn, nên thêm về chuyện mà chuyển sang kể về việc phát điên sáng nay. 

 

Đại khái là ngay khi A Kiệt đưa khỏi ký túc xá, Vương Trạch về phòng thì thấy đang bóp cổ Tiểu Tư. 

 

Anh lập tức gọi trưởng phòng và bạn cùng phòng về. 

 

“Lúc đó trông kinh khủng, mắt trợn ngược, hai tay như cái kìm, cách nào gỡ .”

 

“Tiểu Tư bóp đến tím tái mặt mày, chúng đều hoảng sợ. nghĩ lẽ bóng đè, còn cách nào khác nên mới tát hai cái, thế là tỉnh .”

 

Nghe xong lời trưởng phòng, xuống tay , thấy vài vết cào rướm máu, nhưng cảm thấy đau.

 

Sau khi A Kiệt chết, ký túc xá đối diện bỏ trống. Giáo viên chủ nhiệm để tránh lời đồn đại phân tán các bạn cùng phòng của A Kiệt sang các phòng khác.

 

Có lẽ do giận hoặc sợ điều gì đó bất thường, Vương Trạch và Tiểu Tư trở về phòng suốt mấy ngày.

 

Cho đến một đêm, Tiểu Tư gọi điện cho , bảo xuống ký túc xá gặp cô

 

đồng ý, một phần là vì xin , còn là vì vẫn yên tâm về đôi giày cao gót đỏ mà cô mang khi rời phòng.

 

Xuống đến nơi, thấy Tiểu Tư đang đợi. 

 

Không đợi mở lời, cô vội vã tiến tới: “Vương Trạch ? Anh đang tránh mặt em ?”

 

“Ý em là ? Mấy ngày nay, ở cùng em ?” ngạc nhiên.

 

“Anh Dư, đừng giả vờ nữa. Có bảo ? Anh chia tay em ?” Tiểu Tư bắt đầu nghẹn ngào.

 

Ban đầu, nghĩ Tiểu Tư đang đùa, nhưng bây giờ vẻ cô nghiêm túc. 

 

vội trấn an cô : “Đừng , thật sự . Cậu mấy ngày nay đến lớp, bọn đều nghĩ thuê phòng với em. Không tin em hỏi trưởng phòng và bạn cùng phòng, về ký túc xá suốt.”

 

7.

 

Thấy nghiêm túc, Tiểu Tư cũng ngừng : “Hôm đó khi khỏi ký túc xá, cãi với em. Sau đó, em gọi điện cho nhưng liên lạc . Đến giờ, em vẫn gặp .”

 

an ủi: “Được , để giúp em tìm , bảo liên lạc với em.”

 

Tiểu Tư gật đầu: “Ừm, em đợi tin từ .”

 

Khi cô lưng định rời , đột nhiên nhớ điều gì đó: “À , đôi giày đó ? Đôi giày cao gót màu đỏ mà em mang từ ký túc xá ?”

 

“Em mang á?” Tiểu Tư, còn buồn bã, bỗng . Đôi mắt cô nheo , và đến bây giờ mới nhận gương mặt của cô trắng bệch, giống như phủ một lớp men trắng, trông đờ đẫn chút cứng đờ.

 

cảm thấy lạnh cả tay chân.

 

“Không ?” Cô giơ chân , chân chính là đôi giày cao gót màu đỏ, lớp da bóng loáng vẫn chói mắt như .

 

“Em bảo đôi giày quê mùa ? Vẫn là nên vứt nó thôi.” khuyên.

 

Tiểu Tư trả lời câu hỏi của , mà ngẩng đầu lên hỏi một câu: “Anh A Kiệt c.h.ế.t như thế nào ?”

 

“Không là đột tử ?” nhíu mày.

 

Tiểu Tư lắc đầu: “Không , là…”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8