Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lâm Chi
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:35:42 | Lượt xem: 1

Anh nắm chặt đến nỗi các đốt ngón tay trở nên trắng bệch, mu bàn tay nổi gân xanh.

 

Anh gầy nhiều, thêm vẻ suy sụp rõ ràng, thấy tiếng nức nở và nghẹn ngào của , thấy bả vai run rẩy của .

 

“Sau đừng tới đây nữa.” : “Trở cuộc sống của , dẫn Giang Tử Lan chung với .”

 

kéo vạt váy về và vuốt nó cho phẳng: “ quên với , bây giờ sinh nhật của chính là ngày kỷ niệm ly hôn với .”

 

Ngày hôm đó cũng là ngày nhặt Tiếu Tiếu. Cô bé sinh nhật của , thì đổi sinh nhật khác. Vì thế chúng quyết định coi ngày đó như ngày cả hai bắt đầu cuộc sống mới.

 

“Anh hãy tặng sự bình yên và thanh tĩnh và coi đó như là quà sinh nhật tặng .”

 

“Giang Trình, cám ơn .”

 

18

 

Giang Trình , dẫn Giang Tử Lan rời chung với .

 

Anh gì cả nhưng Giang Tử Lan đoán , khi gắt gao ôm chặt lấy chân chịu buông tay .

 

Cậu thảm thiết, tiếng bén nhọn khàn khàn, khuôn mặt của đỏ bừng và nức nở như thể sẽ ngất .

 

“Con , cha buông con , con của con…”

 

Cậu cố gắng vùng vẫy và cầu xin .

 

“Mẹ ơi, đừng bỏ con ?”

 

“Sau con sẽ ngoan lời, con sẽ đau lòng nữa, đừng đuổi con mà!”

 

“Cha, cha là đồ lừa đảo! Cha sẽ tha thứ cho con mà! Đồ lừa đảo! Đồ bại hoại! Cha tránh !”

 

“Mẹ ơi… Mẹ ơi…”

 

Cửa xe đóng sầm , thấy Giang Tử Lan lóc trèo ngoài cửa sổ, cố gắng đập mạnh với vẻ mặt đáng thương.

 

Giang Trình kéo qua đè , trầm giọng lệnh cho tài xế: “Đi!”

 

Anh lấy một , từ đầu đến cuối từng đầu .

 

Tiếu Tiếu bên cạnh , đôi mắt trông mong .

 

“Sao ?” cúi đầu dịu dàng hỏi cô bé.

 

“Họ sẽ đến nữa, đúng ạ?”

 

“Ừm, họ sẽ đến nữa .”

 

“Mẹ, buồn ?”

 

chỉ và xoa đầu cô bé.

 

“Tiếu Tiếu, chuyện sẽ qua thôi.”

 

“Con hãy nhớ kỹ, cho dù con gặp chuyện đau khổ đến cỡ nào thì chỉ cần con ngừng tiến về phía , việc chăm chỉ và đầu thì con sẽ luôn vượt qua những chuyện đó thôi.”

 

về phía xa, nhưng hình như hai Giang Trình vẫn còn yên tại chỗ.

 

cũng cả, vốn dĩ chung một con đường cho nên cô cần dừng chờ bọn họ.

 

Đêm đó, một giấc mơ.

 

Trong mơ mấy năm , khi Giang Tử Lan mới sinh .

 

quá mệt mỏi khi chăm sóc cho nên ghế sô pha ngủ từ lúc nào .

 

Trong lúc mơ mơ màng màng, Giang Trình tan tầm về muộn bế lên lầu, dịu dàng đặt lên giường.

 

Anh vén tóc trán trao cho một nụ hôn dịu dàng.

 

“Ngủ ngon, bà xã.”

 

Khi đó, thật sự nghĩ rằng thể sống cả đời với .

 

Sau mới nhận rằng cả đời quá dài, ai thể thật sự hết cuộc đời với ai cả.

 

Anh là khách qua đường của , là một nét mực đậm màu trong cuộc sống yên bình của .

 

, cũng chỉ thế thôi.

 

Giang Trình, , từ lâu đây chúng cũng dừng .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8