Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lâm Chi
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:35:43 | Lượt xem: 1

Phiên ngoại 1:

 

Sau khi Giang Trình và Lâm Chi ly hôn, bầu khí trong nhà họ Giang tràn đầy buồn bực trong suốt một quãng thời gian dài.

 

Rốt cuộc thì phụ nữ hoan nghênh rời , nhưng họ cảm thấy nhẹ nhõm như mong đợi.

 

Giang Trình vốn dĩ là ít , khi ly hôn xong càng kiệm lời hơn.

 

Anh bận rộn công việc, công tác thì là đang đường công tác. Cho dù về nhà thì cũng thường xuyên xuống là ngủ ngay lập tức.

 

Giang Tử Lan thì hồn nhiên, cả ngày cứ kéo tay bảo mẫu chạy đông chạy tây, chỉ cần chuyện như ý thì sẽ lớn quậy ầm lên.

 

một ngày nọ, đột nhiên hỏi một câu.

 

“Mẹ ạ?”

 

Bảo mẫu nên trả lời như thế nào.

 

Giang Tử Lan chủ động tìm kiếm, sấp bàn, trong tủ quần áo, trong vườn hoa, tìm một lúc lâu cũng tìm thấy gì cả.

 

Ơ kìa? Mẹ trốn ?

 

Trẻ con quên, nhưng Giang Tử Lan thông minh. Cậu thậm chí thể nhớ rõ ràng cảnh tượng cuối cùng gặp Lâm Chi.

 

Sáng hôm đó khi Lâm Chi rời khỏi nhà, cô cúi xoa đầu : “Tử Lan, .”

 

“Trước luôn hy vọng con sẽ là một đứa trẻ ngoan ngoãn lời, nhưng bây giờ hiểu, con và giống , con tư cách để trở nên bướng bỉnh.”

 

“Sau con sống thật hạnh phúc và vui vẻ nhé.”

 

Khi đó, Giang Tử Lan vẫn để những lời đó ở trong lòng.

 

Cậu cảm thấy mệt mỏi với những lời giảng dạy của Lâm Chi, phản cảm với sự kiểm soát của Lâm Chi.

 

thời khắc khi nghĩ tới những lời , khi chung quanh căn biệt thự to lớn và phát hiện còn bóng dáng của Lâm Chi nữa.

 

Cuối cùng cũng nhận điều đó và bắt đầu cảm thấy đau khổ.

 

Chạng vạng hôm đó khi Giang Trình trở về nhà, đầu tiên Giang Tử Lan chủ động giữ c.h.ặ.t t.a.y .

 

“Cha, cha cãi với ?”

 

Giang Trình dừng bước, cúi đầu .

 

Khuôn mặt non nớt của Giang Tử Lan nhíu : “Cha thể chủ động xin lành với ? Lâu con gặp .”

 

“Con ăn sườn xào chua ngọt , tối nay con thể ăn món đó ?”

 

Giang Trình vẻ đương nhiên mặt Giang Tử Lan, đầu tiên vẫn bình tĩnh, nhưng khuôn mặt lập tức dần nở một nụ ác liệt.

 

“Cha cãi với cô , ba ly hôn với cô .”

 

“Con ly hôn là gì , cô cần con nữa.”

 

“Cô sẽ gặp con nữa, mặc kệ con bất cứ chuyện gì thì cô cũng sẽ quan tâm tới con nữa.”

 

“Cô bỏ rơi con , con hiểu ?”

 

Dường như hưởng thụ vẻ sợ hãi mặt Giang Tử Lan, lặp một nữa: “Giang Tử Lan, cô cần con nữa. Sau sẽ những đứa con khác lời và đáng yêu hơn con, con còn ở trong lòng cô nữa.”

 

Giang Tử Lan hét lên: “Cha mới là vứt bỏ! Mẹ từng yêu con nhất!”

 

Giang Trình tiếng: “Giang Tử Lan, con lừa ! Cô mà yêu con nhất ư? Ấy chà, con thật sự tin cái chuyện vớ vẩn ?”

 

“Giang Trình, con đang hươu vượn với trẻ con cái gì hả!“ Người lớn trong nhà họ Giang vội vàng chạy tới ôm lấy Giang Tử Lan đang suy sụp lòng thấp giọng dỗ dành : “Tử Lan đừng , ba đùa con đấy con.”

 

“Con !”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8