Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lâm Khê
1

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:17:05 | Lượt xem: 3

1

Giữa mùa hè nóng bức, chính là lúc mặt trời gay gắt nhất.

Sân , những tảng đá xanh ánh nắng nung nóng đến trắng bệch, đến cả các nha cũng việc lúc , chỉ cầm chổi, giả vờ quét dọn những bụi bẩn bóng cây.

Ta quỳ ở đây suốt hai ngày.

Tiếng ve kêu râm ran đầu óc choáng váng, chỉ cần khẽ mím môi, đôi môi khô khốc lập tức rỉ m.á.u.

Mùi m.á.u tanh nồng lan tỏa trong miệng, l.i.ế.m môi, tinh thần trở nên tỉnh táo hơn một chút.

Ta đang quỳ ở đây cầu xin chủ mẫu tha cho tiểu nương của .

Tiểu nương của vu oan lấy trộm chiếc vòng của chủ mẫu, năm ngày đ.á.n.h đến nửa sống nửa ch//ết.

Trời mùa hè nóng bức, vết thương mưng mủ, sốt cao dứt.

Ta đem tất cả trang sức tích góp bao năm cầm cố, đổi lấy bạc, mời nữ y đến xem.

Nữ y chữa trị qua loa vết thương ngoài, cuối cùng , các nơi khác cũng tạm , chỉ là cái chân… nếu như c.h.ặ.t đứt thì gì, đằng dùng gậy đ.á.n.h nát từng chút một.

Nếu mời Đổng đại phu, y thuật cao minh nhất kinh thành đến xem, lẽ còn thể chữa lành.

Nếu , dù sống sót, e rằng cũng sẽ tàn phế.

Tiểu nương của sủng ái nhờ nhan sắc, chỉ sinh một đứa con gái.

Nếu còn tàn phế, cha quyết bao giờ bà thêm một nào nữa.

đó là chuyện , hiện tại chỉ mong tiểu nương thể sống sót.

Đổng đại phu danh tiếng lừng lẫy, khắp kinh thành ai ai cũng kính nể ba phần, xếp hàng dài xin chữa bệnh.

Làm một thứ nữ như thể dễ dàng gặp , mời .

Ta cầu xin chủ mẫu cho lệnh bài của Lâm phủ.

Chiếc váy lụa của ướt đẫm mồ hôi, quỳ tảng đá nóng đến bốc khói, gần như sắp ngất . Hồn như xuất khiếu, bay lơ lửng , xuống nữ nhân da cháy đỏ và nứt nẻ .

Nha Thái Liên vội vã chạy đến bên , giọng đầy nước mắt:

“Tiểu thư, tiểu nương sốt cao vẫn giảm, bây giờ!”

Tình hình nguy cấp đến cực điểm, nàng như nhớ điều gì, trong mắt lóe lên hy vọng, với :

“Quỳ ở đây cũng vô ích, phu nhân căn bản gặp tiểu thư… Tiểu thư… nếu , hãy cầu xin tiểu Tống đại nhân !”

Tiểu Tống đại nhân mà nàng , chính là Tống Thư Bạch.

Kinh thành tấc đất tấc vàng, một con phố, phía là nhà cao cửa rộng, phía lẽ chỉ là những kẻ sa sút sống trong rãnh nước bẩn thỉu.

Tống Thư Bạch chính là thư sinh nghèo ở nhà .

Ta vô tình gặp , thấy khổ cực, liền mang cơm cho suốt năm năm.

Hắn cũng chí, một bước đỗ tam giáp.

Sau đó, liền quên mất .

Tỷ tỷ thường đem chuyện giễu cợt .

Thái Liên vẫn , thực cầu xin Tống Thư Bạch một .

Hy vọng nhớ chút tình xưa mà tay giúp đỡ.

Ta cúi mắt, nhớ lời Tống Thư Bạch với .

“Khê Nhi , giúp, chỉ là thể can thiệp chuyện trong hậu viện nhà cha ? Ta tiểu nương của oan, nhưng thì tránh khỏi đòn roi?”

“Muội hãy nhẫn nhịn một chút.”

Nhẫn?

Liên quan đến sinh mạng con .

Hắn bảo nhẫn.

Ta nhẫn thế nào, nhưng ngoài nhẫn, dường như cũng cách nào khác.

Thái Liên thấy lời nào, đoán vẫn còn để ý đến mặt mũi, chịu cầu xin Tống Thư Bạch.

Nàng mở miệng thôi, cuối cùng phận chủ tớ khác biệt, nàng chẳng thêm gì, nức nở chạy về chăm sóc tiểu nương.

Ta tiếp tục quỳ ở chỗ cũ, cầu xin chủ mẫu mở lòng từ bi.

Thời điểm nóng nhất trong ngày qua, quỳ bao lâu, bầu trời dần dần chuyển sang màu trắng bạch, mặt trời lặn.

Thái Liên đến.

Chạy nhanh và vội vàng, luống cuống tay chân, mồ hôi đầy đầu, môi tái nhợt:

“Tiểu thư, tiểu nương… gọi đáp!”

Ta phản ứng một lúc lâu, mới mơ hồ dậy, cảnh vật xung quanh chậm rãi trôi qua trong mắt, tiếng ve kêu ong ong, trong đầu như những luồng ánh sáng trắng bùng nổ.

Thái Liên đúng một điều.

Quỳ ở đây tác dụng.

Ta quanh một vòng, đó bước mơ màng.

Cha tiểu nương của đang nguy kịch, chỉ là ông mặc kệ hành động của chủ mẫu.

Vài ngày ông buộc tội trong triều, may nhờ nhạc phụ của ông chạy chọt, mà chủ mẫu của , vốn luôn ghen ghét nhan sắc của tiểu nương.

Hôm nay khách quý, tiền sảnh đèn đuốc sáng trưng, bóng lố nhố, hầu như bộ gia nhân trong phủ đều ở đó chờ lệnh, so với sân lạnh lẽo, giống như hai thế giới khác biệt.

Ta đến chuồng ngựa lấy một cây d.a.o.

Có chút ngơ ngác nghĩ – may mà cha là văn nhân, văn nhân trọng nhất là thể diện.

Thái Liên sợ hãi đến mức ngây dại, ôm lấy chân lóc:

“Tiểu thư, tiểu thư! Người định gì?! Chúng … chúng nghĩ cách khác !”

Còn cách nào khác, cúi đầu đẩy nàng .

Sự việc đến nước , cùng lắm là ch//ết.

Huống chi nếu tiểu nương ch//ết, cũng sẽ theo nàng.

Ta cứ thế mơ hồ, từng bước tiến về tiền sảnh.

Bên ngoài gia nhân canh gác, hai đầu tiên thấy , kịp phản ứng.

Ta thêm ba năm bước, đột nhiên một tiểu đồng hét lên, nhào tới.

Ta từng nghĩ rằng, ngày cầm d.a.o ch//ém .

M//áu văng ba thước, ngay đó, thêm ba năm nhào tới.

Tiền sảnh náo loạn, cuối cùng cũng thấy cần gặp, bi thương kêu lớn:

“Cha, xin cứu lấy tiểu nương của con!”

Tóc rối bời, dính m//áu, làn da vốn trắng mịn nay phơi nắng hai ngày, đỏ như lửa.

Cha trợn tròn mắt , một lúc lâu thốt nên lời.

Hẳn là ngờ, đứa con gái xưa nay hiền lành như thỏ của , trở nên như tu la.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8