Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Làm Nhân Viên Địa Phủ Cũng Là Một Nghệ Thuật – Series「Quỷ Sai 1」
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:49:07 | Lượt xem: 1

12.

Đồng nghiệp nhanh chóng gọi điện báo tôi rằng cậu ấy đã liên hệ được với nhân viên ở khu này rồi, nhưng tối nay họ mới đến đây được.

Tôi đợi ở gần khu dân cư một lúc lâu, cuối cùng cũng có một thiếu niên trông như học sinh lại gần chỗ tôi.

Thiếu niên khoác ba lô sau lưng, trên gương mặt sáng sủa còn đeo một cặp kính.

Tôi nhìn người đối diện, nói: “Anh là nhân viên ở khu này à?”

Địa phủ kiếm người làm ở nhân gian, nghề gì cũng có.

Tuổi tác cũng chỉ là một con số, đằng nào thì sau khi chính thức trở thành nhân viên địa phủ, thời gian với họ cũng sẽ dừng lại, không già đi nữa.

Có vẻ như đồng nghiệp này đã trở thành nhân viên địa phủ khi mới học cấp 3.

“Ừm, tôi đã xem qua tình hình rồi, tôi sẽ tích cực phối hợp với cô.”

Cậu học sinh này có vẻ hơi lạnh lùng, anh ta giới thiệu tên của mình là Tang U, lấy chiếc máy tính bảng ra chuẩn bị giúp tôi tìm kiếm.

“Tên của oan hồn bút tiên kia khi còn sống là gì?”

“Không biết.”

“Chết lúc nào?”

“Ờm, cũng không rõ.”

Tang U cuối cùng cũng ngước mắt lên nhìn tôi: “Cô không biết gì hết, tôi tra kiểu gì giờ?”

“Ờm, thế để tôi gọi điện thoại hỏi thử.”

Thật ra thì cũng là do tôi đã đánh giá thấp bút tiên này, cứ nghĩ là có thể dễ dàng thu phục nên không điều tra rõ ràng.

Giờ bị một nam sinh nhỏ tuổi hơn mình nghi ngờ, tự nhiên thấy hơi xấu hổ.

Tôi điều tra một lúc, cuối cùng cũng tìm được tên của bút tiên này khi còn sống.

Ông ta tên là Trần Tuấn, đã c.h.ế.t hơn 20 năm, nghe nói là tự sát.

Địa phủ có quy định, phần lớn những người tự sát đều có chấp niệm.

Đã thế tuổi thọ chưa tận, họ không thể đi đầu thai mà sẽ trở thành vong hồn vất vưởng, ngơ ngẩn ở chỗ mình c.h.ế.t cho đến khi thọ mệnh cạn kiệt.

Cho đến khi đám học sinh rảnh rỗi đi tìm đường c.h.ế.t kia thả ông ta ra.

Rất nhanh sau đó Tang U đã tra ra được vị trí hiện tại của bút tiên.

Tôi vừa định ló mặt ra xem thì anh ta đã cất máy đi rồi nhìn tôi.

“Bình thường cô thu phục mấy con quỷ không nghe lời như thế nào?”

Không biết sao, đối mặt với Tang U, tôi có cảm giác như đang đối mặt với sếp vậy.

“Ờm thì, bình thường tôi cứ đánh thôi, đánh đến khi nào bọn chúng chịu thua thì sẽ theo tôi trở về địa phủ.”

“…”

“Bảo sao cô nhận được nhiều đánh giá thấp đến thế, lần nào cũng đứng cuối bảng thành tích, hạ thấp vị thế của cả khu vực này.”

Hả? Sao anh ta biết được?

“Thôi được rồi, lần này thu phục bút tiên, tôi sẽ chỉ huy, cô phối hợp hành động là được.”

Tang U thở dài, nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

13.

Tang U không định đi bắt bút tiên ngay.

Theo như anh ta nói thì bút tiên đã bị tôi đánh trọng thương, tạm thời không thể ra ngoài hại người.

Muốn hoàn toàn thu phục được tên bút tiên này, trước tiên phải biết rõ mong muốn của ông ta.

Ví dụ như tại sao năm đó ông ta lại tự sát, tại sao sau khi tự sát ông ta lại gửi sính lễ cho người khác, muốn họ trở thành cô dâu ma của mình.

Quận Bắc là nơi ông ta chết.

Người nhà ông ta đã chuyển đi từ lâu rồi, chúng tôi tìm một bà lão đã sống ở đây lâu năm để hỏi thăm.

Bà lão nặng tai, mắt mờ, thấy chúng tôi đến, bà còn thở dài: “Mấy người đến đưa tôi về địa phủ đấy à? Tôi biết, thời gian của tôi không còn nhiều nữa, thôi bỏ đi, tôi đi cùng các người.”

Bình thường người sắp c.h.ế.t có thể nhìn thấy nhân viên địa phủ.

Tôi trấn an bà cụ rồi kể cho bà nghe toàn bộ sự việc.

Một lúc lâu sau, bà nhớ lại rồi mới nói:

“Thằng bé ấy à, tôi nhớ nhất rõ. Haizz, chuyện cũng đã lâu lắm rồi, chúng tôi là hàng xóm với nhau, khi ấy Trần Tuấn khá đẹp trai, rất nhiều nữ công nhân trong nhà máy dệt thích thằng bé, nhưng tiểu Tuấn lại thích một cô gái cùng quê. Hai người yêu nhau được một thời gian dài, vốn đã ăn hỏi, chuẩn bị kết hôn.

“Nhưng không biết tại sao cuộc hôn nhân này lại không thành, nghe nói là nhà gái thích con trai của giám đốc nhà máy nên coi thường tiểu Tuấn. Lúc thằng bé mang sính lễ đến cửa còn bị nhà họ đánh đuổi. Lúc đó thằng bé bị đánh rất thảm, còn bị gia đình nhà gái nhục mạ.”

“Sau đó thằng bé không vực dậy được, tự nhốt mình trong nhà, không ăn không uống. Cha mẹ nó cũng sầu lòng khi thấy con trai mình suốt ngày như vậy nên đã bán nhà lấy tiền để cho thêm vào sính lễ. Ai ngờ khi đi qua nhà gái, trời tối đường trơn, hai ông bà rơi xuống sông c.h.ế.t đuối.”

“Sau khi tiểu Tuấn biết được tin tức, không lâu sau đã treo cổ tự tử trong nhà. Khi c.h.ế.t thằng bé còn cầm chiếc vòng vàng trên tay, nghe nói là sính lễ cho cô gái kia.

Thì ra bút tiên này c.h.ế.t vì tình.

Chẳng trách sau khi c.h.ế.t còn muốn tìm vợ, xem ra đây là chấp niệm khi còn sống của ông ta.

Tang U nghe xong, nghĩ gì đó, đột nhiên hỏi:

“Bà có biết cô gái đó tên là gì không ạ?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8