Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lang Quân Của Nữ Tặc
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:01:22 | Lượt xem: 2

Ta vỗ lưng nàng.
Vừa thề thốt vừa mắng Tống Trục Ninh với nàng.
Mãi mới dỗ xong.
Hạ Minh Nguyệt hỏi ta định làm ăn gì ở biên thành.
Ta nhìn mấy căn tiệm còn sót lại, tặc lưỡi.
Tuyên bố:
“Ta mở một quán rượu đi.”
“Chén hợp cẩn của tân nương mà khó uống thế này, thật quá đáng thương.”
“Ta muốn làm nữ tử bán rượu lợi hại nhất biên thành.”
“Ai dám ức hiếp ta, phụ bạc ta, ta sẽ đập gãy chân hắn!”
Hạ Minh Nguyệt là người đầu tiên vỗ tay:
“Hay!!!”
Chớp mắt đã mấy năm trôi qua.
Quán rượu của ta làm ăn phát đạt.
Cũng chẳng mấy nghe được tin tức gì của Tống Trục Ninh.
Chủ yếu do hoàng đế không thích đệ đệ này, không cho thiên hạ khen hắn câu nào.
Những gì nghe được đều là:
An vương lại thắng rồi, An vương lại thắng nữa rồi.
An vương bị mắng rồi, An vương lại bị mắng tiếp.
Ta dựa vào quầy, xem như mấy câu tiếu thoại uống kèm rượu.
Chỉ là hễ có người nói An vương cao tám thước, mặt đầy râu quai nón, dùng một cây đại thiết chùy.
Ta luôn khách khí phản bác:
“Không cao đến vậy.”
“Cũng không xấu thế đâu.”
“Hình như dùng kiếm thì phải.”
Người bị ta phản bác không phục, gân cổ hỏi:
“Nói y như thật vậy, ngươi từng gặp An vương à?”
Ta liền nheo mắt cười:
“Gặp rồi chứ.”
“Mấy năm trước An vương đi tiễu phỉ mà.”
“Khi đó ta làm chân chạy việc cho đại đương gia trên núi, từng là bại tướng dưới tay hắn.”
Đám người cười rộ lên, chẳng ai tin.
Nhưng tin hôm nay truyền đến lại không giống thế.
Vương Gia Hòa từ trường học chạy về, lạch bạch tới trước mặt ta:
“Nương ơi, không hay rồi!”
“Họ nói An vương vì chọc giận Thánh thượng nên bị giáng chức, hiện đang trên đường đến biên thành đó!”
7
Vương Gia Hòa là cô bé ta nhận nuôi.
Mẹ nó mất vì bệnh, cha nó định bán nó cho bọn buôn người.
May mắn trong bất hạnh là nhà nó ở ngay sát vách nhà ta.
Tường mỏng quá, nửa đêm ta bị tiếng khóc của nó làm mất ngủ.
Leo tường qua, đánh cho cha nó một trận.
Cha nó mắng mỏ chạy trốn, từ đó Vương Gia Hòa là do ta nuôi.
Ta cực kỳ không giỏi đặt tên.
Nhìn cái tên Vương Đại Nhi của ta là biết rồi.
Sư phụ dạy võ cho ta họ Vương, ta cũng theo họ Vương.
Ta là đại sư tỷ, thế là gọi là Vương Đại Nhi.
Sư phụ chẳng nói gì, chỉ dặn tới dặn lui:
Tương lai đừng đặt tên cho người khác.
Có con thì nhớ tìm tú tài nhờ đặt hộ.
Ta đập trán, đúng lúc quá còn gì!
Tống Trục Ninh từng đặt sẵn hai mươi cái tên cho đứa con gái không tồn tại.
Ta chọn đại một cái dùng, không tính là quá đáng chứ?
Vậy là đặt cho cô bé tên là Gia Hòa.
Vương Gia Hòa thông minh, học gì cũng nhanh.
Chỉ tiếc là hơi ngây thơ cứng đầu.
Ta nói gì nó cũng tin.
Nó thật sự tưởng ta là bại tướng dưới tay Tống Trục Ninh.
Chạy về nhà, giục ta mau trốn đi.
Ta cười đến không thẳng nổi người, nó còn giận dỗi suốt một trận.
Tống Trục Ninh sao có thể nhớ ta được.
An vương tung hoành thiên hạ, không ai địch nổi.
Ta chẳng qua chỉ là… đối tượng thất bại của mỹ nhân kế mà thôi.
Chết rồi.
Không lẽ hắn thật sự còn nhớ ta, lại còn ghi hận?
Thế là ngày An vương vào thành, ta đóng chặt cửa quán rượu.
Đuổi Vương Gia Hòa đi học, còn mình thì chui lên lầu hai trốn.
Chuẩn bị sẵn sàng.
Tống Trục Ninh cưỡi ngựa vào thành, toàn thân giáp đen, lông mày sắc lạnh.
Trên mặt không chút ý cười.
Cách mấy năm, cuối cùng ta cũng thấy hắn thật sự là ai.
Thật lòng mà nói, An vương rực rỡ chói mắt hơn gã tú tài vô dụng năm nào nhiều lắm.
Ta lại thấy lòng rối bời.
Trong tim chua xót, như vừa uống phải rượu hỏng Hạ Minh Nguyệt tự nấu.
Dù tú tài có vô dụng, nấu ăn dở tệ,
hắn vẫn là phu quân mà ta thật lòng yêu thương.
Mà tú tài ấy, vốn chẳng từng tồn tại.
An vương điện hạ mới là người thật.
Ta theo bản năng nâng chén, uống rượu giải sầu.
Nhưng ngay lúc đó, mấy bóng đen lao ra, xông thẳng về phía Tống Trục Ninh trên lưng ngựa.
Chết rồi!!!
Chẳng phải ta đã dặn đi dặn lại, bảo Hạ Minh Nguyệt đừng báo thù sao!
Ai không nghe lời ta vậy!
Ta lập tức bật dậy, phóng ra vài chiếc phi đao.
Đinh đinh đang đang, dao găm tẩm độc của đám bóng đen rơi đầy đất.
Lúc này ta mới phát hiện, bọn chúng không phải người của Hạ Minh Nguyệt.
Mà là một nhóm thích khách được huấn luyện bài bản.
Đánh hụt một chiêu là định tự sát bằng thuốc độc ngay.
Nhưng bị cận vệ của Tống Trục Ninh đánh rơi hàm dưới, khóa lại bên cạnh.
Trong lúc hỗn loạn, Tống Trục Ninh xuống ngựa, nhặt lấy phi đao rơi dưới đất.
Hắn quét mắt một lượt, ánh mắt sắc như tên.
Lập tức khóa chặt vị trí ta đang nấp.
Giọng nói lại đột nhiên đổi hẳn thành một người khác.
Nhẹ nhàng mềm mỏng, tình ý sâu đậm:
“Phu nhân lại cứu ta một lần nữa.”
“Ta biết ngay, trong lòng phu nhân vẫn có ta.”
“Không thì tại sao mỗi lần ta gặp nguy hiểm, phu nhân đều kịp thời cứu giúp?”
Ta: “…”
Hắn nhất định đang gài bẫy ta.
Ta nằm im trong tiệm, giả chết.
Tống Trục Ninh cũng không vội.
Hắn nâng phi đao trong tay, bình thản nói:
“Phu nhân chẳng phải từng khen ta viết chữ đẹp sao.”
“Bảo ta khắc dấu hiệu lên phi đao giúp nàng.”
“Ta nghĩ tới nghĩ lui, liền khắc câu cửa miệng của phu nhân.”
“Khắc cái gì nhỉ? Để ta xem…”
Ta lập tức có dự cảm xấu!
Nhưng đã muộn!
Tống Trục Ninh nhìn thẳng qua sàn lầu, mỉm cười đối mắt với ta.
Miệng chậm rãi đọc:
“À, thì ra là: Thiên, hạ, đệ, nhất, Vương, Đại, Nhi đấy à.”
8
Tuy nhìn ta có vẻ vẫn còn sống, nhưng thật ra ta chết rồi.
Ta hoàn toàn sụp đổ.
Những kẻ ta đánh không lại, sao cứ đánh mãi vào ta thế này.
Tống Trục Ninh cho người bao vây con phố này.
Hắn đích thân tọa trấn, mãi đến đêm khuya mới bị gọi đi.
Ta len lén lách người ra từ một khe hở.
Hạ Minh Nguyệt mang theo Vương Gia Hòa, tay xách hành lý.
Sắc mặt nàng lo lắng, giận chưa tan.
“Họ Tống thật quá đáng!”
“Đại đương gia, tỷ dẫn Gia Hòa ra ngoài thành, trốn ở trang viên mấy hôm.”
“Chờ mọi chuyện lắng xuống, ta sẽ đổi chỗ khác.”
Ta vừa định gật đầu, trong lòng lại dâng lên nỗi bất an.
Hỏi Hạ Minh Nguyệt ai đã điều Tống Trục Ninh đi.
Nàng ngơ ngác:
“Không phải chúng ta điều đi.”
“Là lão hoàng đế có thánh chỉ, họ Tống đi tiếp chỉ rồi.”
Trước mắt ta tối sầm.
Lúc ở kinh thành, Tống Trục Ninh còn chẳng xem hoàng huynh của hắn ra gì.
Giờ nơi xa xôi thế này, sao hắn lại ngoan ngoãn đi tiếp chỉ?
Thích khách do hoàng đế phái đến còn đang bị nhốt trong ngục kia mà!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8