Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lìa Xa Ưu Phiền
Chương 06

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:39:19 | Lượt xem: 3

“Đại sư đối xử với tỷ như , vì sư tỷ nhất quyết hủy hôn?”

 

“Có lẽ vì sư tỷ cho rằng tử truyền duy nhất của chưởng môn, nên tính tình kiêu ngạo, luôn kiểm soát phu quân tương lai.”

 

“Nghe cũng lý… Dù đại sư cũng dịu dàng, chu đáo, chỉ với một sư tỷ. Nếu là , chắc cảm động mà rơi nước mắt .”

 

Các tử mới nhập môn, chỉ thấy Phương Văn Châu đối với , càng nghĩ kiêu ngạo.

 

Một nữ tử trong đó, xong còn giả bộ lau nước mắt vốn tồn tại.

 

Ta bất ngờ xuất hiện bên cạnh nàng , khuôn mặt rõ buồn vui, lạnh nhạt : “Nhập môn là để trừ yêu diệt ma, bảo vệ sinh linh thiên hạ. Chuyện tình cảm nữ nhi chỉ rối loạn tâm trí. Nếu sư dễ dàng cảm động như , chi bằng sớm xuống núi, tìm một nam nhân mà gả ?”

 

Nàng sự châm biếm trong lời của .

 

phận sư tỷ của dám phản kháng, chỉ nhanh chóng đỏ mắt, trông đầy vẻ ấm ức.

 

Phương Văn Châu “tình cờ” ngang, dịu dàng : “Vị tiểu sư chẳng qua chỉ cảm động tình cảm giữa chúng , A Ưu, trách móc như ?”

 

Nữ tử thế, lập tức lộ vẻ cảm kích với Phương Văn Châu.

 

Ta ôm trường kiếm trong tay, ánh mắt lướt qua hai : “Tình cảm sâu đậm? Các sư đều tính tình lạnh nhạt, chi bằng hai các ngươi hợp một đôi, một đầy tình cảm, một dễ cảm động. Huynh một thê tử hiền lành dịu dàng ? Ta thấy vị tiểu sư phù hợp, bằng hai nên kết duyên ?”

 

Ta cố tình đùa giỡn.

 

Phương Văn Châu lập tức biến sắc, còn dáng vẻ hiền lành đó, vội : “Muội chẳng qua chỉ là một nữ tử mới nhập môn, thể so với ? A Ưu, trong lòng chỉ thôi.”

 

Không ai cái bóng của khác.

 

Phương Văn Châu mới lời đó, khiến nữ tử lập tức mất vẻ cảm kích, đó là đầy vẻ oán giận.

 

“Đại sư lấy lòng sư tỷ thì cứ việc lấy lòng, cần gì lôi mấy sư mới nhập môn chúng bia đỡ? Sao thể so sánh? Đều là tử trong môn phái, phân chia cấp bậc? Hay là đại sư cho rằng chỉ sư tỷ mới xứng với ?”

 

Nữ tử quả là lời lẽ sắc bén.

 

, thích!

 

Các sư khác cũng đều hiểu rõ trong lòng mà im lặng, coi như ngầm thừa nhận lời của nữ tử .

 

“Ta, ý của như …”

 

Sắc mặt Phương Văn Châu càng khó coi.

 

Mím môi, giữa mày hiện rõ sự do dự.

 

Hắn lấy lòng , xây dựng hình ảnh với tử mới nhập môn. cố tình thành sự đối lập, buộc lựa chọn, bóc trần bộ mặt giả tạo của !

 

… chừng vẫn đủ.

 

Ta chợt nhớ , đêm động phòng kiếp , Phương Văn Châu từng lấy một chiếc khăn tay, khăn thêu một chữ “Ý” nhỏ, là vật của Thẩm Thư Ý tặng khi và nàng gặp .

 

Khi đó , vì hận g.i.ế.c Thẩm Thư Ý, nên ngày nào cũng mang theo chiếc khăn , nhắc nhở bản rằng một ngày nào đó, khi lên vị trí chưởng môn, sẽ g.i.ế.c để báo thù cho Thẩm Thư Ý.

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8