Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lìa Xa Ưu Phiền
Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:39:34 | Lượt xem: 3

Còn về Huyễn yêu bên cạnh, Tiểu A Niệm sớm thể chờ đợi nữa.

 

Lúc tặng cho cô bé một con d.a.o ngắn, mấy ngày nay cô bé ngày ngày luyện tập, luyện tập để đ.â.m xuống mà lập tức mất mạng.

 

Chỉ là cho m.á.u chảy ngừng, càng ngày càng đau, tiếp tục chảy máu, đó tiếp tục đau.

 

Cho đến khi từng mảnh thịt cuối cùng cơ thể nạo sạch mới thôi.

 

“Tiểu A Niệm, con thể ?”

 

Phương pháp trả thù như thật sự quá đẫm máu, lo lắng cho cô bé, suy cho cùng bây giờ Tiểu A Niệm vẫn còn quá nhỏ.

 

ánh mắt cô bé kiên định: “Con thấy các thúc thúc và bá bá trong thôn c.h.ế.t như thế nào, con thấy cha yêu nữ tra tấn như thế nào, nhiều m.á.u như , đau đớn như , con chịu đựng hết. Hiện giờ chỉ là g.i.ế.c một kẻ thù, ồ, là yêu, gì mà sợ?”

 

Mang theo khuôn mặt của Thẩm Thư Ý, đến bây giờ Phương Vân Châu vẫn còn bảo vệ ả , quát lên với Tiểu A Niệm.

 

“Bây giờ nàng đang thương nặng, hiện tại tay với nàng thắng mà vinh !”

 

Tiểu A Niệm lạnh.

 

“Có đầu óc ngươi vấn đề? Đứng một con yêu g.i.ế.c cả nhà , còn cần đạo lý gì với nó? Sao ngươi nghĩ bây giờ chỉ mới bảy tuổi, còn , mà ngươi thể những lời như thế, chẳng trách ngươi giữ con yêu quái , bởi vì lòng ngươi dơ bẩn, cho nên dẫn m.á.u của yêu tộc trong cơ thể, đó thắng mà vinh. Với loại như ngươi tư cách gì chuyện!”

 

Ta thực sự càng thêm thích tiểu đồ của .

 

12

 

Huyễn yêu 178 ngày mới thật sự chết.

 

Cái c.h.ế.t đau khổ.

 

“Trong thôn tổng cộng 179 , ngoại trừ con, tất cả đều g.i.ế.c c.h.ế.t thảm khốc, vì con cho nó sống lâu đến , mỗi ngày đ.â.m một nhát, để trả thù cho .”

 

Khi giơ d.a.o đầu tiên, tay của Tiểu A Niệm run rẩy ngừng.

 

Lần đ.â.m thứ hai, đôi tay vẫn run rẩy.

 

dần dần về , ánh mắt cô bé trở nên quyết đoán hơn, trong đó sự thù hận, cũng vì đại nghĩa trừ ma cho chúng sinh trong thiên hạ.

 

Còn về Phương Văn Châu, tạm thời giam giữ ở núi , phế tất cả linh lực.

 

Ta tự tay c.h.é.m đứt tiên mạch của , để cả đời thể tu tiên, thậm chí m.á.u yêu tộc trong sẽ ngày đêm cắn nuốt , khiến vô cùng đau đớn.

 

Tại ngay từ đầu g.i.ế.c ?

 

Nếu c.h.ế.t quá dễ dàng thì đó là một ân huệ.

 

, chờ.

 

Chờ đến ba tháng , sư phụ của phi thăng, kế thừa vị trí chưởng môn.

 

Vào ngày kế nhiệm, cố tình để Phương Văn Châu ‘trốn thoát’, để chứng kiến leo lên chức vị mà mơ ước.

 

Hắn như điên cuồng lao : “Không, vị trí là của ! Ta mới là chưởng môn, mới là chưởng môn!”

 

Lưỡi kiếm ‘Khước Tà’ xuyên qua trái tim ở kiếp .

 

, trong kiếp , mang theo kiếm thần thuộc về chưởng môn, mặt đám đông, tự tay chặt đứt tứ chi của , chỉ là tiên mạch, mà cả các kinh mạch bình thường của tứ chi, tất cả đập vỡ.

 

Cuối cùng, nguyên thần thể đầu thai chuyến thế cũng bỏ lò luyện đan.

 

Trải qua vô vàn nỗi đau của ngọn lửa.

 

Phương Văn Châu, chỉ là dùng cách của để trừng trị mà thôi.

 

Đến tận bây giờ, cuối cùng cũng báo thù xong.

 

13

 

Ta trở thành chưởng môn mới.

 

Luôn ghi nhớ tổ huấn của tông môn: Chăm chỉ học tập tiên thuật, tiêu diệt hết yêu ma quấy phá thiên hạ, bảo vệ bình an cho dân chúng một vùng.

 

14

 

Còn về Tiểu A Niệm, cô bé cũng luôn ghi nhớ tổ huấn, luyện tập mỗi ngày, dám quên một ngày nào.

 

Chỉ là câu chuyện thuộc cho cô bé.

 

Khi cô bé mười lăm tuổi, khi học tập thành tài liền rời núi để diệt trừ yêu ma, khi mất tích bất ngờ, câu chuyện bắt đầu từ đó.

 

Hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8