Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Liên Liên
Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-08 18:12:33 | Lượt xem: 2

Lúc , Tường Tử thấy tiếng gió, dẫn theo một đám hàng xóm cao to lực lưỡng đến cứu .

 

Hắn cởi trần, tay cầm d.a.o g i ế t lợn, hung thần ác sát tới.

 

khi thấy câu “Ta tái giá , tân lang là một tên g i ế t lợn” của , lập tức dừng bước, vẻ mặt như ăn phân.

 

“Muội tử, vẫn từ bỏ , chúng thể nào, đừng dây dưa nữa, xứng với .”

 

Ta ngẩng đầu lên, chút tức giận: “Sao xứng với ngươi?”

 

“Muội da thịt mịn màng, vai gánh tay xách , thích những nữ nhân như nương tử của .”

 

“Nương tử của ngươi là nữ nhân như thế nào?”

 

“Nương tử của một thể gánh nửa con lợn.”

 

“Một … cũng thể ôm một cái đầu lợn.”

 

“….”

 

Cuộc đối thoại vô cùng kinh hoàng, Triệu Ngọc Ninh và Tấn Thanh giật giật khóe miệng, cố gắng kìm nén.

 

An Nguyên Kỳ càng xanh mặt, khó coi vô cùng, tiến lên một bước, vác lên vai, giọng trầm thấp, nghiến răng nghiến lợi: “Phu nhân, về phủ chúng mua vài cái đầu lợn, cho nàng ôm chơi.”

 

Trên xe ngựa, khoanh tay, để ý đến .

 

An Nguyên Kỳ nịnh nọt suốt dọc đường, thấy vẫn để ý đến , liền thở dài: “Liên Liên, đừng giày vò nữa, nàng xem gầy một vòng , chẳng lẽ nàng đau lòng chút nào ?”

 

Ta ngẩng đầu , giọng chút buồn bã: “Sao gầy nhiều như ?”

 

Hắn thở dài, đưa tay kéo mặt: “Những lời nàng , câu nào cũng như d.a.o đ.â.m tim , chịu , trong lòng đau lắm, bệnh mấy ngày .”

 

“Sau đó nàng mất tích, trực tiếp chịu nổi nữa, Liên Liên, nàng , vi phu suýt c h ế t trong tay nàng.”

 

Mũi cay cay, nước mắt kìm rơi xuống: “An Nguyên Kỳ, thực sự thích như ?”

 

Trong mắt vẻ hiểu: “Lòng nàng bằng đá , đối xử với nàng như thế nào, nàng cảm nhận ?

 

“Liên Liên, moi t.i.m dâng cho nàng xem thì nàng mới hài lòng ?”

 

Ta lắc đầu: “Không , đối với nhưng còn Trưởng công chúa thì ?”

 

“Trưởng công chúa? Liên quan gì đến nàng ?”

 

Ta nhắc nhở : “Bài thơ thấy trong thư phòng của , là Trưởng công chúa ?”

 

, trả cho nàng .”

 

“Trả cho nàng ?”

 

An Nguyên Kỳ , kéo lòng: “Thì phu nhân của nhiều tính nhỏ nhen như , là đang ghen.”

 

“Ta thể ghen với Trưởng công chúa, nàng như , hảo và cao quý như , cho dù ở bên nàng , cũng chỉ chúc phúc, tuyệt đối sinh lòng oán giận.”

 

Ta nước mắt lưng tròng: “Thật đó, trong lòng , chỉ Trưởng công chúa mới xứng với , hai là trời sinh một cặp.”

 

“Ngốc ạ” An Nguyên Kỳ bất đắc dĩ lau nước mắt cho : “Ta và Trưởng công chúa đều là chuyện quá khứ , từ khi phận của nàng , từ bỏ đoạn tình cảm đó, thời gian trôi qua cũng nhạt dần, chỉ nàng vẫn chịu buông tay, cũng còn cách nào khác.”

 

“Từ khi thành với nàng, tưởng chuyện lắng xuống nhưng trong tiệc cung, nàng giúp nàng giải vây, đề thơ, sợ nàng ý khác nên tìm bài thơ nàng năm xưa trong thư phòng trả cho nàng , ý vạch rõ ranh giới.”

 

“Liên Liên, bất kể ngoài thế nào, trong lòng , nàng mới là nhất.

 

“Ta sẽ bao giờ quên, đêm động phòng hoa chúc, vén khăn voan đỏ của nàng, nàng mặc áo cưới một cách tĩnh lặng, đẽ như , lúc đó tự nhủ, đây chính là thê tử của , nữ nhân vào sinh  tử cùng , thề sẽ đối xử với nàng.”

 

“Ta mười một tuổi kinh, tiên ở tại Triệu phủ, đó đến doanh trại Tây Bắc, lập công chiến trường, cùng sinh tử, cũng từng ái mộ Hòa Tĩnh Trưởng công chúa, cho đến khi phong tướng quân, phủ , phủ lạnh lẽo, bấy nhiêu năm qua, thực vẫn cô đơn một .”

 

“Cho đến khi thành với nàng, mới cảm thấy phủ tướng quân giống như một ngôi nhà, từ bên ngoài về dù muộn thế nào, nàng cũng chờ , ngây ngốc với , lúc đó lòng như tan chảy.”

 

“Liên Liên, nàng khiến nơi để về, còn cô đơn một nữa, cả đời mong cầu chỉ là cùng nàng sống bình dị dài lâu.”

 

An Nguyên Kỳ đến cuối cùng, vẻ mặt dịu dàng, sự ấm áp trong mắt thể lừa khác nhưng vẫn phục, lẩm bẩm: “ tối hôm Thất Tịch, vẫn tìm công chúa, cả đêm về.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8