Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách
Liều Thuốc Duy Nhất Của Tổng Tài

Liều Thuốc Duy Nhất Của Tổng Tài

Lời dẫn truyện:

VĂN ÁN:

Tôi bị dị ứng với hôn nhân, nhưng lại khao khát có một đứa con hoàn hảo.

Vì vậy tôi nhắm vào cấp trên trực tiếp của mình — Hoắc Vân Đình, người được mệnh danh là “hormone biết đi”.

Sau khi đạt được mục đích, tôi nộp đơn xin nghỉ việc, lý do là:

[Tôi bị dị ứng với tiền, lương công ty quá cao, tôi sợ đột tử.]

Năm năm sau, con trai tôi đánh bạn trong nhà trẻ, tôi bị cô giáo mời đến gặp phụ huynh của đối phương, không ngờ lại là Hoắc Vân Đình.

Nhìn hai cậu nhóc giống nhau như đúc, anh ta cười khẽ.

Hôm sau, anh ta liền chuyển đến căn hộ đối diện nhà tôi, dùng đồ ăn ngon và đồ chơi để lấy lòng con tôi, chỉ vài ngày đã khiến thằng bé khóc lóc đòi ba.

Nửa đêm, anh ta dồn tôi vào góc tường, hơi thở ấm nóng phả lên vành tai tôi:

“Giang Thời Vũ, nghe nói em bị dị ứng với tiền?”

Tôi giả vờ bình tĩnh: “Thì sao?”

Anh ta bật cười, móc ra một chiếc thẻ đen nhét vào tay tôi:

“Vậy thì hay rồi, anh có khối tài sản hàng ngàn tỷ, cả đời này em đừng hòng thoát. Để anh ‘chữa trị’ cho em.”