Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Livestream Nhà Ma, Tôi Thực Sự Gặp Ma Rồi!
Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-03-12 03:47:08 | Lượt xem: 3

Trước giờ cứ nghĩ về kiếp sau này, kiếp sau khác, nhưng chưa từng thật sự để tâm. Nhưng giờ đây khi biết rõ mình không có kiếp sau, cảm xúc trong tôi thật sự rất phức tạp.

May mắn là Hứa Tử Hằng đã kiểm tra, ba tôi chỉ mất chút tinh khí, nghỉ ngơi dưỡng sức là sẽ không sao.

Hứa Tử Hằng vỗ vai tôi, vẻ mặt không biết phải an ủi thế nào.

Tôi lắc đầu, cười nhẹ, “Không sao đâu, tôi vẫn còn sống mà, chắc chắn sẽ tìm được cách giải quyết. Dù nếu không tìm ra được, tôi cũng sẽ cố gắng sống thêm vài năm, như vậy cũng không thiệt thòi gì. Nhưng này, cậu có nói về Âm Dương Minh Khế, linh hồn bị ràng buộc, vậy nếu tôi chết, cô bé họ Tiết có bị…?”

Hứa Tử Hằng gật đầu nặng nề, “Minh khế ràng buộc hai linh hồn, một tồn tại thì cả hai cùng tồn tại, một tiêu tan thì cả hai cũng tiêu tan.”

Tôi nhẩm đi nhẩm lại câu nói đó.

Tần Long đã tham gia buổi phát trực tiếp, cũng đã ký khế ước minh khế, sau khi chết, linh hồn tan biến, rõ ràng là do Diệt Hồn Châu. Vậy có thể suy ra linh hồn đã ký khế ước với cậu ấy cũng tan biến theo?

Tôi dường như đã đoán được mục đích của những người đó là gì.

Chỉ là vẫn cần thêm vài điều để xác nhận.

Hứa Tử Hằng thấy tôi im lặng hồi lâu, bèn hỏi: “Cậu đang nghĩ gì vậy?”

Tôi kiên định nhìn vào mắt cậu ấy, “Tôi đang nghĩ, nhất định phải đến ngôi biệt thự đó.”

Sáng hôm sau, tôi và Hứa Tử Hằng lên đường.

Với ba tôi, tôi chỉ nói là đi về nhà cũ để thu dọn hành lý còn sót lại.

Hứa Tử Hằng đã đưa cho Tần Tâm nhiều pháp khí phòng thân, đều là những thứ cậu ấy lấy từ chỗ sư phụ mình.

Trước khi ra khỏi cửa, tôi còn định dặn dò thêm vài câu, nhưng bị Tần Tâm ngăn lại, “Hai người mau đi đi, yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho chú.”

Tôi liếc nhìn chân cô ấy, vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, đi lại có phần khó khăn, cảm thấy không yên tâm chút nào.

“Được rồi, nếu thật sự không yên tâm, hai người nhanh chóng đi rồi về.”

Tần Tâm nhét chìa khóa xe vào tay tôi, đóng cửa lại.

Trên đường.

Hứa Tử Hằng lái xe, tôi ngồi ghế phụ, tìm kiếm địa chỉ số 71 đường Dương Triều Môn ở khu Tây Thành.

Chỗ đó nằm trong thành phố, gần hơn so với ngôi biệt thự, để tiết kiệm thời gian, chúng tôi quyết định đến đó trước.

Sau khi cài đặt xong định vị, tôi thoát khỏi ứng dụng và lại nhập địa chỉ vào ô tìm kiếm một lần nữa.

Kết quả tìm kiếm trên trình duyệt hiện ra đủ kiểu, tôi lướt qua những quảng cáo phía trên, kéo xuống phía dưới.

Rồi một dòng chữ trên diễn đàn thu hút sự chú ý của tôi.

“Số 71 đường Dương Triều Môn, ngôi nhà nhỏ đó có vấn đề không?”

“Nghe nói có ma ám.”

Tim tôi khẽ run lên, liền nhấp vào đọc toàn bộ bài viết.

Tầng 1 (chủ thớt): Bên môi giới bán nhà giới thiệu, nói giá rất rẻ.

Tầng 2: Đừng mua, tôi cũng làm bên môi giới, ngôi nhà đó không ổn, rất kỳ quái. Hồi còn ở công ty cũ, tôi dẫn khách đến xem nhà nhiều lần, lần nào cũng gặp chuyện. Rõ ràng là nhà không có người, nhưng đến nửa đêm đèn đột nhiên bật sáng, ngay cả khi ngắt điện cũng không ăn thua. Cả bàn trang điểm nữa, chỉ cần có người đi qua, trong gương sẽ hiện ra bóng người treo cổ. Sau này chiếc gương bị tháo ra rồi, nhưng trên một miếng gỗ vẫn phản chiếu bóng đó, thật là đáng sợ.

Tầng 3: Giá đó thì đừng nói có ma ám, dù có sống chung với ma cũng là món hời.

Tầng 4: Tầng 2 nói thật đấy chứ? Chém gió à, làm gì có chuyện ghê gớm như vậy?

Tầng 5: Tôi sống gần đó, tầng 2 không nói dối đâu, những chuyện khác thì không biết, nhưng chuyện đèn bật sáng vào ban đêm thì hàng xóm xung quanh đều từng thấy. Ngôi nhà này thật sự không bán được, mà cũng không thể tháo dỡ. Nhà đầu tư ham rẻ mua vào, cuối cùng đều phát điên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8