Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lời Nói Dối Của Đôi Mắt
Chương 81: 81: Các Người Đang Làm Gì Đấy

Cập nhật lúc: 2026-03-04 22:47:36 | Lượt xem: 2

Trần Duật Đằng ngồi im trên ghế sofa, hệt như một bức tượng, không hề động đậy chờ kết quả từ mẹ hắn.
Một tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng Trần phu nhân cũng từ phòng ngủ đi ra.

Bà nhìn con trai bày ra vẻ mặt tội nghiệp, vội phì cười nói.
“Đường X, khu X, số nhà Xxx”
“Thật sao mẹ?”
Cuối cùng hy vọng cũng đã được mở ra, Trần Duật Đằng mở to mắt không dám tin hỏi lại lần nữa.

Trần phu nhân gật đầu khẳng định đáp.
“Ta nghe nói gia đình đó người lớn tính rất tốt, cư xử lịch sự.

Nên nếu có phạm lỗi gì họ cũng họ bỏ qua thôi”
Trần Duật Đằng nghe đến đây, vội nhào đến hôn lên má Trần phu nhân một con.

Sau đó vui vẻ nói lời cảm ơn rồi rời đi.
Trần phu nhân đứng sững người mất mốt lúc, sau đó rút điện thoại ra chụp vài tấm với góc mặt bên phải.

Sau đó đăng lên mạng xã hội cùng dòng trạng thái.
“Hôm nay được con trai hôn cảm ơn, thì ra con trai đã lớn thật rồi”
————***———
“Ba nhỏ à, sức khoẻ của ba không được tốt, đừng có làm việc nặng có biết không? Hôm nay tập trung nghỉ ngơi ở nhà đi.

Nếu ba cố gắng quá sức con sẽ rất lo đấy!”
Qua màn hình điện thoại, Bạch Sở Khiết với mái tóc cắt ngắn, mặt mũi tươi tỉnh dặn dò ba nhỏ đủ điều.
Cậu sang Pháp cũng đã được hai tuần, tuy là chưa nhập học nhưng những hàng xóm xung quanh đều có con bằng tuổi cậu.

Ở nơi xa lạ, cái gì trong mắt cậu cũng còn mới, lại còn kết thêm được nhiều bạn.

Tạm thời khiến tâm tình Sở Khiết ổn hơn nhiều.

Mỗi ngày, cậu đều khám phá một cái mới ở nơi xa lạ này, kết những người bạn mới.

Cuộc sống mới cũng khiến cậu ổn thêm một chút.
Sở Hoà nhìn con trai qua điện thoại, sắc mặt đã tốt lên đôi chút trong lòng cũng rất yên tâm.

Mặc dù là nhớ con trai, nhưng dù sao thằng bé cũng mới lớn, Sở Hoà cũng chỉ mong muốn những điều tốt đẹp đến với con mình.
Sở Hoà nghe con trai trò chuyện thêm một lúc nữa thì hai ba con chào tạm biệt nhau.

Sở Khiết có việc đành phải ra ngoài, Sở Hoà cũng nhanh chóng tắt máy.
Căn biệt thự rộng lớn giờ đây chỉ còn lại một mình Sở Hoà, Dương Vĩ đã đi công tác, Sở Khiết cũng không còn ở đây.

Đã lâu rồi, Sở Hoà mới cảm thấy vắng lặng như vậy.
Sở Hoà ngồi trong phòng khách, thở dài một cách chán nản.

Bình thường có Bạch Dương Vĩ bên cạnh, cậu làm gì cũng thấy vui.

Bây giờ cả căn nhà rộng lớn này chỉ còn mình Sở Hoà, ba nhỏ chán nản nằm dài trên ghế sofa.
Nhưng còn chưa kịp nghỉ ngơi thì tiếng chuông cửa đã vang lên, âm thanh dồn dập vội vã khiếm Sở Hoà muốn bình thản ngồi im cũng không được.

Ba nhỏ vội mang đôi dép đi ra mở cửa.
Ở bên ngoài, một cậu nhóc trẻ chỉ trạc tuổi con mình đang đứng bên ngoài.

Tay phải cậu cầm mũ bảo hiểm, phía sau lại là chiếc moto nhìn ngầu cực kì.
Mặt mũi cậu nhóc này cũng khá điển trai, nhưng lại có phần lanh lợi hơn con trai mình.
Sở Hoà ngẩng người nhìn cậu nhóc trước mắt, cậu nhóc trước mắt lại nhìn Sở Hoà.

Sau đó ngập ngừng nói.
“Anh…anh trai, đây có phải là nhà của Sở Khiết không ạ?”
Người đứng trước mặt Duật Đằng thật sự rất trẻ, đôi mắt to tròn ngẩng người nhìn hắn.

Ban đầu, hắn còn tưởng đây là anh trai của Sở Khiết, chỉ đành ngượng ngùng gãi đầu.
Sở Hoà ú ớ gật đầu, dùng tay ra kí hiệu ngôn ngữ.
Trần Duật Đằng từ trước đến nay chưa từng học kí hiệu ngôn ngữ, làm sao hiểu được Sở Hoà đang nói gì.

Hắn nghiêng đầu khó hiểu hỏi.
“Anh trai…anh đang làm cái gì vậy? Anh không nói được sao?”
Sở Hoà trông thấy vẻ mặt ngu ngốc của Duật Đằng mới sực nhớ trong nhà hôm nay không có ai.

Không ai giải thích cho người bên ngoài hiểu ba nhỏ đang nói gì.
Sở Hoà động não, nhanh chóng muốn chạy vào nhà lấy điện thoại để soạn tin nhắn cho người kia đọc.

Ba nhỏ ú ớ làm ra kí hiệu ngôn ngữ bảo hắn đứng đợi, sau đó muốn chạy vào nhà lấy điện thoại.

Nào ngờ, lúc Sở Hoà vừa quay đi thì Trần Duật Đằng đã nắm lấy tay của ba nhỏ nói.
“Đứng lại, anh định đi đâu vậy?”
Vừa hay, khoanh khắc Trần Duật Đằng nắm tay Sở Hoà thì một chiếc xe ô tô màu đen quen thuộc tiến dừng lại trước mặt bọn họ.

Người từ trong xe bước xuống, gần từng chữ hỏi.
“Các người làm gì đấy?”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8