Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lựa Chọn Của Tử Quy
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:42:44 | Lượt xem: 3

Lý thúc kịp khỏi phòng, kiệt sức, ngất xỉu đất.

 

Ta mơ một giấc mơ thật dài. Ta mơ thấy cái hồ mà quen thuộc nhất, vầng trăng cong mà yêu thích nhất. Ta mơ thấy mặc chiếc váy đỏ mà yêu thích nhất, lặng lẽ ghế, lòng đầy vui sướng chờ đợi kem sắp đến.

 

Ta thấy một bé cầm hai cây kem chạy đến, hào hứng đưa kem cho , “T.ử Quy, đây, ăn nhanh nó chảy .”

 

“T.ử Quy? T.ử Quy là ai?” Ta ngạc nhiên, ngẩng đầu , thấy bé biến thành một mặc cổ phục, khuôn mặt và trang phục rõ ràng là của đại thiếu gia Lục gia.

 

Ta kêu lên, nhưng thấy thế giới xung quanh sụp đổ. Ta trong một căn nhà đang cháy, tiếng ai đó ngoài xé lòng gọi , gọi “A Uyển”, đó là ai, chạy ngoài nhưng tìm lối , chỉ thể ngọn lửa càng lúc càng lớn, tuyệt vọng.

 

Đột nhiên, lưng tiếng , “T.ử Quy, đến lúc trở về .”

 

Ta hét lên, “Không, T.ử Quy, là Lý Uyển Uyển, Dương T.ử Quy, , .”

 

Khi tỉnh , Hồng Hạnh tỷ đang bên giường. Thấy tỉnh, nàng sờ trán , thấy hạ sốt , mới yên tâm hỏi, “T.ử Quy, cuối cùng tỉnh ? Muội thấy thế nào?”

 

“Hồng Hạnh tỷ, ngủ bao lâu ?” Ta khó khăn mở miệng.

 

“Muội ngủ hai ngày hai đêm , sốt cao hạ, sợ c.h.ế.t khiếp.”

 

“Tỷ ở đây suốt ?”

 

“Không chỉ tỷ, mấy ngày qua nhị thiếu gia Lục gia cũng thường xuyên đến thăm . Giờ tỉnh , để tỷ cho báo tin cho ngài .”

 

“Hả? Sao ngài đến?”

 

“Tất nhiên là quan tâm chứ .” Hồng Hạnh tỷ trả lời.

 

“Vậy ? Không ngờ một chủ quán nghèo như nhị công t.ử Lục gia quan tâm, thật là, thật là, khụ khụ, thật là vinh hạnh.” Nói một câu dài, bắt đầu ho khan.

 

“T.ử Quy, chậm thôi, đừng nhiều.” Hồng Hạnh tỷ vỗ lưng .

 

Rồi nàng bên giường, vẻ ngại ngùng, gì đó nhưng thôi.

 

Ta chịu , hỏi, “Hồng Hạnh tỷ, tỷ chuyện gì ?”

 

“Có! Không, .”

 

“Rốt cuộc là , thì thẳng .”

 

Hồng Hạnh tỷ im lặng một lúc, , “T.ử Quy, tỷ hỏi , tình cảm với nhị thiếu gia ?”

 

“Hả? Hồng Hạnh tỷ, tỷ hỏi ?”

 

“Có chuyện , tỷ nên với .”

 

“Chuyện gì? Tỷ .”

 

Ta đột nhiên cảm thấy tò mò, thúc giục Hồng Hạnh tỷ nhanh.

 

“Nhị thiếu gia sắp đính hôn !”

 

“Sao? Ngài sắp đính hôn? Chuyện khi nào? Sao đột ngột ?” Ta vội hỏi.

 

“Là chuyện xảy trong mấy ngày gần đây. Nhị phu nhân đích chọn con gái duy nhất của Vương viên ngoại.”

 

Ta ngạc nhiên trong hai giây, đó với Hồng Hạnh tỷ, “Đây là chuyện mà. Lục công t.ử cũng còn nhỏ, sớm nên thành . Ta cũng về tiểu thư nhà Vương viên ngoại, nàng xinh như hoa, đoan trang hiền thục, cầm kỳ thi họa đều giỏi, thêu thùa càng xuất sắc, nhiều thêu nữ cũng sánh . Nếu thật sự kết duyên với Lục công t.ử, thì đúng là đôi lứa xứng đôi, trai tài gái sắc.”

 

“Muội thật sự nghĩ như ?” Hồng Hạnh tỷ hỏi.

 

! À, còn hết. Quan trọng nhất là tiểu thư Vương gia sức khỏe , nhị phu nhân cũng lo lắng về chuyện con cháu…” Ta hết câu thì thấy một bóng ở cửa.

 

Lục công t.ử ngay ở cửa, ánh mắt chằm chằm .

 

Hắn thấy , liền bước từng bước tiến về phía .

 

Ta nhắc rằng đây là phòng ngủ của .

 

Hắn đến bên giường , Hồng Hạnh tỷ liền nhường chỗ để xuống cạnh giường.

 

Hắn chằm chằm, cũng , ánh mắt đầy hoang mang và bất an. Hắn , đôi mắt như ngọn lửa bùng cháy dần lụi tắt.

 

Hắn hỏi , “Muội thật sự nghĩ như ?” Giọng dịu dàng từng , còn vẻ buồn bã và bất lực.

 

Ta , lo lắng và bất an, thẳng mắt , chắc chắn gật đầu.

 

Trong phòng chỉ thấy tiếng hô hấp của chúng .

 

Một lúc , chịu nổi, lên tiếng, “Tiểu thư Vương gia quả là xứng đôi, T.ử Quy xin chúc mừng Lục công t.ử, chúc hai hạnh phúc, bách niên giai lão, con cháu đầy đàn.”

 

“Như , cảm ơn lời chúc của Dương chủ quán.” Nói xong, nhanh, để chút luyến tiếc nào.

 

Nhìn bóng lưng , cảm thấy nhói đau.

 

“T.ử Quy, thấy nhị thiếu gia đối xử với bình thường, ngài chắc chắn tình cảm với . Còn , chút tình cảm nào với ngài ?” Hồng Hạnh tỷ hỏi khi thấy Lục công t.ử rời .

 

“Có, nhưng chỉ là tình bạn, tình yêu nam nữ!” Ta ngừng một chút tiếp tục, “Hồng Hạnh tỷ, phận của , bao giờ nghĩ đến việc của khác, nếu , rời khỏi Lục gia. Chuyện , cần nữa.”

 

Hồng Hạnh tỷ tính cách của , thêm gì nữa.

 

Vài ngày , hôn sự của Lục gia và Vương gia chính thức định. Ta cảm thấy khỏe hơn, còn sốt nhưng vẫn ho dứt.

 

Hồng Hạnh tỷ luôn bên cạnh chăm sóc, thấy ho mãi nên đề nghị tìm đại phu.

 

Ta vội vàng xua tay, “Đừng, bệnh gì nghiêm trọng, chỉ là ho thôi, cần phiền đại phu . Dù Lan Quân Lâu cũng thể mở cửa, bằng tự y quán khám. Coi như dạo cho khuây khỏa.”

 

Hồng Hạnh tỷ nghĩ một lúc, thấy cũng hợp lý, nên đồng ý.

 

Hôm đó, cùng Hồng Hạnh tỷ đến Bảo Hòa Đường khám bệnh.

 

Bảo Hòa Đường là y quán lớn nhất thành Dự Châu, đại phu ở đó đều là những giỏi nhất trong thành.

 

Rất nhiều gia đình khi bệnh, lựa chọn đầu tiên hoặc cuối cùng đều là đến mời đại phu của Bảo Hòa Đường.

 

Ta đến muộn, xếp hàng chờ đến lượt.

 

Khi đến lượt , đại phu bắt mạch xong, kịp gì thì một tiểu đồng vội vàng chạy , với đại phu, “Sư phụ, phu nhân tri châu ho, tri châu phủ đến mời thầy xem bệnh.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8