Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lựa chọn sai lầm
3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:25:40 | Lượt xem: 2

Tôi vặn lại và giải thích, nói rằng tôi chưa bao giờ làm việc này cả nhưng anh ta không nghe, cho rằng tôi bắt nạt Bạch Nguyệt Nhu trước là vì tính chiếm hữu của mình. Cuối cùng, tôi cúi đầu trước.

Tôi hỏi Chu Tịch liệu anh ta có thể đi mua sắm với tôi không, và anh ta gật đầu đồng ý với điều kiện là tôi phải đích thân xin lỗi Bạch Nguyệt Nhu.

Tôi nghĩ đó là lỗi của mình khi đẩy cô ta, Cố Hành Hành tôi dám làm dám chịu, chuyện này tôi sẽ xin lỗi. Nhưng vì sự bất kính của cô ta đối với bố tôi, tôi nhất định sẽ bắt cô ta phải trả giá.

Chúng tôi tình cờ gặp Bạch Nguyệt Nhu trong trung tâm mua sắm, cô ta rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Chu Tịch, “A Tịch! Tôi muốn ra ngoài mua hai bộ quần áo, không ngờ lại gặp được cậu ở đây.”

Khi nhận ra ánh mắt của tôi, Bạch Nguyệt Nhu quay đầu nhìn tôi, vẻ ngạc nhiên lập tức biến mất, chỉ còn lại lo lắng sợ hãi. “Em…em gái cậu cũng ở đây, các cậu cùng nhau ra ngoài mua đồ à?”

Tôi phớt lờ cô ta và chuẩn bị kéo Chu Tịch đi.

“Đừng kéo.” Chu Tịch hình như có chút không hài lòng với hành vi của tôi, mắng: “Cố Hành Hành, sáng nay em đã hứa với anh điều gì? Vẫn nhớ chứ?”

Tôi xin lỗi Bạch Nguyệt Nhu và một lần nữa cố gắng kéo Chu Tịch đi nhưng vẫn không được. Tôi đứng đó, nhìn bóng lưng hai người trò chuyện vui vẻ, càng lúc càng xa. Tôi thắc mắc, tôi không hiểu. Tại sao cô ta có thể gọi Chu Tịch là “A Tịch” còn tôi thì không.

Tôi có nên chấp nhận hành vi của họ chỉ vì họ là thanh mai trúc mã?

5

Vậy là tôi đón tuổi tuổi mười sáu với sự buồn bã.

Khi đó, bố và tôi ít dành thời gian bên nhau, người thân thiết nhất xung quanh tôi chính là Chu Tịch. Sự thương hại của tôi dành cho Chu Tịch dần biến mất, nó được thay thế bằng nỗi khao khát vô tận dành cho anh ta. Tôi muốn cùng Chu Tịch ở bên nhau trọn đời.

Khi anh ta vừa bước sang tuổi mười tám, dù là con trai nhưng Chu Tịch vẫn mua cho tôi một băng vệ sinh khi tôi đến kỳ kinh nguyệt. Thấy tôi đau quá không ngủ được, anh ta định xoa bụng tôi nhưng không dám vượt quá giới hạn vì sợ làm mất lòng tôi. Sau đó anh ta ở bên giường tôi suốt đêm.

Chu Tịch sẽ mua cho tôi một chiếc vòng cổ bằng tất cả số tiền anh ta kiếm được khi làm việc trong hai tháng nghỉ hè. Anh ta sẽ bế tôi lên khi tôi vô tình bị bong gân ở chân, anh ta sẽ lo lắng đến mức đổ mồ hôi. Anh ta sẽ lén hôn lên trán tôi khi tôi đang ngủ.

Tất cả chúng tôi đều chọn không nhắc đến Bạch Nguyệt Nhu, coi như cô ta chưa từng xuất hiện trong đời mình.

Sau khi tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, Chu Tịch vào học tại một trường đại học 985 nổi tiếng ở địa phương, Bạch Nguyệt Nhu chọn một trường đại học ở miền bắc. Dường như không còn sự giao thoa giữa họ nữa.

Hôm nay là sinh nhật của tôi và tôi không tổ chức lớn như tôi vẫn thường làm vì tôi muốn bày tỏ tình yêu của mình với anh ta trong ngày đặc biệt này.

Thật bất ngờ, lời tỏ tình của tôi không thành công, thay vào đó tôi phải chứng kiến ​​cái ôm tình cảm của anh ta và Bạch Nguyệt Nhu.

*Cốc, cốc, cốc—-* đột nhiên có tiếng gõ cửa.

“Anh hâm nóng đồ ăn, Cố Hành Hành, dậy ăn đi.”

Nghe vậy, tôi vội vàng lau nước mắt, chườm khăn nóng vài phút rồi đứng dậy đi xuống lầu.

Chu Tịch đã ngồi ở bàn ăn chờ đợi, bố tôi có ý định đào tạo anh ta trở thành người thừa kế nên nét hồn nhiên tuổi trẻ của anh ta dần dần phai nhạt, nó được thay thế bằng một sự trưởng thành đầy nam tính.

Chu Tịch quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi: “Cố Hành Hành, anh đã nói với em rất nhiều lần là trẻ con nhất định phải ăn đúng giờ, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển thể chất, em không nghe sao?”

Đúng vậy, trong mắt anh ta, tôi chỉ là một đứa trẻ kén ăn và có tính cách kiêu ngạo. Tôi ngồi xuống, cố cười với anh: “Bạch Nguyệt Nhu khóc trong lòng anh à? Cô ta bị ai bắt nạt?”

Trong mắt Chu Tịch hình như hiện lên một tia hoảng sợ: “Cố Hành Hành, bọn anh chỉ là bạn tốt thôi.”

“Vâng, là bạn tốt ạ. Anh và cô ta là bạn tốt, vậy em là ai?”

“Em là em gái anh”

Tôi giật mình, rồi nghịch ngợm nói: “Anh thật sự coi em là em gái sao? Nếu em là em gái của anh, tại sao anh lại lén hôn em khi em ngủ say? Tại sao anh lại tặng em chiếc vòng cổ có chủ đề tình yêu đích thực?”

“Còn nữa, anh và cô ta là bạn tốt cùng nhau vượt qua giông bão. Là khi cô ta bị bóng rổ đập ở trường, anh sẽ bế cô ta đến phòng y tế. Là bạn tốt mỗi đêm, có thể gọi điện thoại ba tiếng.”

 Nói xong những lời này, tôi tự giễu cười cười: “Nếu anh và Bạch Nguyệt Nhu trong sạch như vậy, thì có lẽ em đã hiểu lầm. Em chúc anh có một tình bạn lâu dài. “

Chu Tịch còn muốn nói chuyện, nhưng tôi lao ra khỏi cửa như muốn chạy trốn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8