Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lương Sử: Mạnh Ngọc
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:32:18 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta lẫn đám ăn mày, khi may mắn chút thức ăn trong ngày, bên cạnh ăn ngấu nghiến, nhặt một cành cây lên, “Sử Ký” mặt đất.

 

Đệ bọn buôn bắt , giả vờ bán chôn cha, tự bán , nịnh nọt đủ cách, chuốc say bọn buôn , đập gãy tay chân chúng.

 

Quay đầu , thấy lùi một bước, ánh mắt đầy sợ hãi.

 

Đi núi, lúc nào sẽ một con hổ lao , nuốt chửng hai chị em , bắt thuộc “Kinh Thi”, với nó rằng chỉ còn một tháng nữa là đến nơi.

 

Đêm canh gác, thường lẩm nhẩm một đoạn trong “Mạnh Tử”.

 

“Cố thiên tương giáng đại nhiệm ư tư nhân dã, tất tiên khổ kỳ tâm chí, lao kỳ cân cốt, ngạ kỳ thể phu, phạt kỳ , hành phật loạn kỳ sở vi, sở dĩ động tâm nhẫn tính, tăng ích kỳ sở bất năng.”

 

Lộ trình chỉ cần ba tháng nhưng mất đến hai năm.

 

Ta thấy sông núi rộng lớn, thấy nhân gian phồn hoa, thấy lưu ly thất sở, thấy đói kém chiến loạn.

 

Người nhặt lên, tay run run tát mặt , lóc: “Xin con, đói quá.” nước sôi, c.h.ế.t bên cạnh nồi.

 

Cô bé ăn xin bên đường bẻ đôi chiếc bánh bao của cho , nhỏ: “Ta buôn nô lệ gần đó, lát nữa sẽ dẫn ngươi tìm ngươi.”

 

Công tử nhà giàu mặc gấm lụa ác khuyển cắn , ha hả: “Hạ dân dám tranh ăn với c.h.ó yêu của ?”

 

Người phụ nữ bế con đập đầu c.h.ế.t cửa nha môn, lão quan gia béo mập trong quan phủ lộ vẻ ghê tởm: “Thật là xui xẻo!”

 

Ta mất hết lý trí, lảm nhảm, liên quan. Phùng Thanh im lặng, đợi xong, nước mắt ướt đẫm áo.

 

Rượu cạn, dậy : “Ngày mai hãy ! Ta sẽ mở Đại Lý Tự, xử lý những vụ án còn tồn đọng, nếu ý, xin hãy giúp ; nếu , phu nhân và công tử đang đợi ngài trở về nhà. Mạnh Ngọc vô lễ, xin hãy thứ .”

 

Ta rời , một lúc , trong ngục vang lên tiếng nghẹn ngào.

 

 

Ngày hôm , lệnh mở Đại Lý Tự, bên cạnh là hộ vệ mặc giáp đen, gõ lên trống báo oan ở cửa nha môn.

 

Ta với dân chúng đang tụ tập, nếu oan khuất, thể gõ trống kêu oan. Dân chúng chỉ xem, cúi đầu, dường như dám ngẩng lên .

 

“A, Phùng lang quân đến .”

 

Không ai hô lên một tiếng, đám đông như nồi dầu sôi đổ thêm nước, lập tức sôi trào.

 

Phùng lang quân Phùng Thanh mặc quan phục của Đại Lý Tự khanh, mũ đội ngay ngắn, bước chậm rãi, phong thái đoan chính.

 

Ông là một quan thanh liêm, một thư sinh tận tụy, là một vị quan thanh thiên trong lòng dân chúng.

 

Phùng Thanh , cung kính hành lễ với dân chúng, cần gì, chỉ cần ông đó, thì lòng dân hướng về.

 

Phùng Thanh là một vị quan , nhưng ai tin rằng những quân lính mặc giáp đen bên cạnh là quan , cũng ai tin là quan . Lại một văn nhân chua ngoa lớn tiếng mắng Phùng Thanh đổi lập trường, phản bội chủ.

 

Không cần tay, dân chúng tự đánh cho văn nhân đầu rơi m.á.u chảy, ôm mặt bỏ . Thấy ngăn cản, họ vẻ thêm phần tự tin, tuy dám chuyện với nhưng tiếng bàn tán râm ran lớn hơn.

 

Ngày đầu tiên, ai dám .

 

Ngày thứ hai, một cô gái mồ côi tố cáo tên ác bá ở phố Đông mưu đoạt gia sản, ép nàng .

 

Ngày thứ ba, một trai bán hoa bên đường tố cáo gia nhân của phủ tướng quân phóng ngựa phố, cùng chủ nhân coi mạng như cỏ rác.

 

Đến ngày thứ tư, cửa nha môn đông nghịt .

 

Cửa nha môn Đại Lý Tự mở trong mười ngày, ai oan khuất đều thể gõ trống kêu oan. Cạnh cửa nha môn, sạp đơn kiện dài dằng dặc, quân đội trướng gác bên cạnh, nếu oan tình đúng sự thật, sẽ phối hợp với nha dịch điều tra xử lý. Ác bá cần , ngay cả thế gia đại tộc, binh lính cũng đến bắt đưa quan xét xử.

 

Thế gia trong kinh thành đương nhiên cam lòng, chỉ tiếc là họ chỉ tiền tài và tước vị, địch nổi binh lính tinh nhuệ trướng , những khách mời cáo trạng tràng giang đại hải phát hàng chục tờ, động lòng, vẫn theo kế hoạch.

 

Cuối cùng ngày thứ mười, tố cáo binh lính trướng cướp bóc tài sản, cưỡng đoạt dân nữ.

 

Phùng Thanh dám chậm trễ, nhiều xác minh, quả thật chuyện , hỏi nên xử lý thế nào.

 

Ta hỏi ông: “Theo luật pháp, xử thế nào?”

 

Phùng Thanh đáp: “Đánh ba mươi trượng, lưu đày ba nghìn dặm.”

 

Ta : “Tiên sinh, theo quân pháp, đánh c.h.ế.t bằng loạn côn*.”

 

*Loạn côn: ức là dùng nhiều gậy đánh cho đến khi phạm tội chết, một hình phạt tàn nhẫn và nghiêm khắc.

 

Ta lệnh cho mang kẻ ác bắt nạt dân tới, trói , hỏi: “Ngươi tội ?”

 

Kẻ đó ấn xuống đất, vẫn còn cứng đầu: “Tướng quân đối xử với chúng như , sợ binh lính chúng lạnh lòng ?”

 

Các binh sĩ khác cũng lên tiếng xin tha cho .

 

“Phải đó, tướng quân, sai .”

 

“Chúng đánh bao nhiêu năm trận mạc, bao giờ phụ lòng tướng quân, hôm nay chỉ vì một tiểu nữ tử, tướng quân thật quá khắt khe.”

 

“Hắn cướp bao nhiêu tài sản, chúng nguyện gom tiền bồi thường.”

 

“Tiểu nữ tử nhà nghèo, gả cho thê tử cũng coi là nhục nhã.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8