Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lương Sử: Mạnh Ngọc
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:32:24 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị tướng quả thật là một hán tử dũng mãnh, còn đường thoát, đánh với theo kiểu cùng đồng quy vu tận, nhưng trải qua nhiều năm chinh chiến sa trường, cũng kẻ dễ đối phó, quần mười mấy hiệp, vẫn phân thắng bại.

 

Mai Chấp Phong ném một nắm hạt dưa về phía Nhu Nhiên, : “Sư , mau đánh xong về đây, vi đón gió tẩy trần cho .”

 

Ta nhắm đúng khe hở, vòng qua tấm chắn n.g.ự.c và áo giáp xích, một nhát đ.â.m thẳng yết hầu, chỉ tiếng răng rắc, nâng cao đầu , lớn tiếng : “Đầu hàng thì sống, chống cự thì chết.”

 

Người Nhu Nhiên đều bỏ giáp đầu hàng.

 

Ta mỉm thả tay, thấy gương mặt hoảng hốt của Hứa Tín Chi, thuận tay sờ lên , eo ướt đẫm máu.

 

Ồ, thương !

 

Khi tỉnh , điều đầu tiên thấy là đôi mắt đỏ hoe của A Man.

 

Ta hỏi nàng: “Ta ngủ bao lâu ?”

 

A Man : “Ba ngày . Bạch nếu ngài tỉnh thì chuẩn hậu sự.”

 

Người sống lâu, kẻ sống ngàn năm. Có vẻ gây nhiều tội ác, Diêm Vương cũng nhận.

 

A Man gọi Bạch , để chẩn mạch cho .

 

Bạch là y quan theo , phụ mẫu, thê tử và hài tử của ông đều c.h.ế.t trong loạn binh, khi cứu, ông một lòng một theo chinh chiến, hiện tại mấy đồ , vết thương lớn nhỏ trong quân đều do ông và đồ ông phụ trách.

 

Bạch xem xét vết thương của , thở dài : “Điện hạ, mấy hôm vết thương do mũi tên để ngài chữa trị đàng hoàng, nay trúng thêm một đao của tên giặc, nếu ngài mặc giáp cản bớt sức, e rằng c.h.é.m đôi . Nay vết thương ngoài da nhanh lành, nhưng nội thương thì dưỡng kỹ.”

 

Ta chỉ thấy chán nản, buột miệng : “Chẳng bằng c.h.ế.t còn hơn.”

 

Không ngờ A Man đang sắc thuốc bên cạnh bắt đầu : “Nữ lang, nữ lang rời bỏ nô tỳ ? Nữ lang vì quốc vì dân là , nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.”

 

Ta mà nhức đầu, Bạch cũng , đuổi nàng ngoài sắc thuốc cho .

 

Hứa Tín Chi cũng đến, với : “Khả Hãn và Đại phi* của Nhu Nhiên giam giữ, dâng sớ lên hoàng thượng, bẩm báo bộ công trạng của ngài. Điện hạ, thành tựu của ngài, tuy ai, nhưng dám chắc cũng thứ hai. Ngài là nữ nhi, cũng thể gọi là đầu tiên khai phá trời đất.”

 

*Đại phi: là danh hiệu dành cho một trong những phụ nữ địa vị cao trong hoàng tộc của Nhu Nhiên.

 

Ta tựa gối, : “Tướng quân quá khen.”

 

Thấy mệt mỏi, Hứa Tín Chi cáo lui ngoài.

 

Bạch đây là một lang y, y thuật xuất sắc, nhưng trải qua nhiều năm rèn luyện trong quân doanh, cũng chút bản lĩnh.

 

Ta dưỡng bệnh hai tháng, cảm thấy thể hoạt động, sắp đến năm mới. Hứa Tín Chi sắp xếp trấn giữ Yên Sơn Quan, cùng về kinh báo cáo.

 

Lo lắng cho sức khỏe của , tốc độ hành quân cũng chậm , núi non hùng vĩ, Hứa Tín Chi tiện tay tiêu diệt mấy ổ sơn tặc, coi như là giải trí trong những ngày hành quân khô khan.

 

Một hôm, Hứa Tín Chi mời đến phòng của ông , gì, liền .

 

Đến nơi, ông đẩy một thiếu niên về phía , lời lẽ bông đùa: “Thần trong lúc tiêu diệt sơn tặc phát hiện , thấy thiếu niên tư chất, dâng lên điện hạ, nếu thể hầu hạ bên cạnh, cũng là phúc của .”

 

Ta lặng lẽ ông , ông tự tin .

 

Ta kìm ho khan hai tiếng, biểu cảm của Hứa Tín Chi từ tự tin chuyển thành nghi ngờ: “Điện hạ thích ?”

 

Ta lên ghế dài, tự rót cho chén : “Tướng quân, chăng điều gì hiểu lầm về ?”

 

Công chúa nuôi nam sủng cũng chẳng chuyện gì to tát.

 

từ khi đến tuổi cập kê, bận rộn với chiến sự, thời gian cho hôn sự của , đó đánh trận nơi biên cương gần ba năm, dù ở trong quân doanh, nhưng cũng ham nam nữ. Nay Hứa Tín Chi đưa đến một thiếu niên, nên thu nhận ?

 

Nhìn thiếu niên quỳ đất, run rẩy sợ hãi, thở dài: “Đa tạ tướng quân ưu ái.”

 

Thiếu niên theo về phòng, quỳ xuống hành lễ: “Nô, nô tài bái kiến nữ lang.”

 

Ta hỏi : “Ngươi tên gì?”

 

“Nô tài tên Thanh Khê.”

 

“Người ở ? Vì lưu lạc đến đây?”

 

“Nô tài nhớ nữa, từ nhỏ bán gánh hát, chủ gánh đặt tên là Thanh Khê, gặp loạn lạc, gánh hát tan rã, nô tài chạy đến đây, đó sơn tặc bắt giữ.”

 

Ta xoa xoa trán, : “Ta ở đây cần ngươi hầu hạ, ngày mai ngươi thể rời thôi.”

 

Thanh Khê quỳ đất, dám ngẩng đầu một cái, nhanh chóng cúi xuống, với : “Nô tài là kẻ hát rong, nghề thấp hèn trong thiên hạ, khế ước bán trong tay, nếu bắt tài nô đưa đến quan phủ, nô tài sẽ thành kẻ đào tẩu.

 

Xin nữ lang thu nhận, cho nô tài một con đường sống.”

 

Ánh đèn vàng ấm áp, quỳ đất lông mày và ánh mắt tựa tranh, sắc như hoa xuân, quả thật là một thiếu niên tuấn tú.

 

Ta thở dài trong lòng, chút thương mến, bảo A Man: “Đưa xuống, cho hai thùng nước nóng tắm rửa, ban cho bộ y phục.”

 

A Man cũng thích thiếu niên , nên hớn hở mà .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8