Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lương Sử: Mạnh Ngọc
Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:32:27 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu hoàng hậu cũng : “Tuy là dáng vẻ trắng trẻo yếu đuối khiến thương cảm, nhưng thể khỏe mạnh, so với đây, quả thật thanh tú hơn nhiều.”

 

Bệ hạ : “Ngày xưa con b.ắ.n một mũi tên g.i.ế.c c.h.ế.t Trịnh Bá Tiên, là đầu về thuật b.ắ.n cung trong quân. Phụ hoàng con ở biên cương thường xuyên dùng thương trận, thuật b.ắ.n cung mai một ?”

 

Ta : “Xin phụ hoàng lên ngựa dẫn đầu, hôm nay con sẽ trổ tài, nếu đoạt giải nhất, thưởng gì ?”

 

Bệ hạ lớn: “Thưởng ? Con quỷ ranh mãnh , ngày ban thưởng cho con, con đoạt lấy cây thương Xích Viêm của , hôm nay vật gì , một miếng ngọc bội, cũng đáng mấy lượng bạc, tặng con phần thưởng.”

 

Hoàng hậu trêu đùa: “Ngày xưa thưởng là thần binh Xích Viêm, nay là ngọc bội. Thiếp bây giờ là quốc mẫu, cũng thấy qua nhiều thứ quý giá, giúp A Ngọc xem xét, nếu , đầu tiên đồng ý.”

 

Linh nhi cũng : “Phụ hoàng cho ít thứ, nữ nhi chứng kiến mà, từng hòm châu báu khiêng phủ của tỷ tỷ, chỉ e rằng khi tỷ tỷ về nhà, phụ hoàng vét sạch tư khố của , còn thứ nào mà đem .”

 

Bệ hạ vui vẻ, chỉ chúng : “Một đám đòi nợ mà.”

 

Cuộc săn b.ắ.n mùa thu bắt đầu, bệ hạ b.ắ.n mũi tên đầu tiên, đó các vương tôn công tử cũng tiến lên phía , xem ai thể đoạt giải nhất.

 

Ta vốn tinh thông cung mã, săn b.ắ.n càng dễ như trở bàn tay, chỉ là chăm chăm con mồi lớn, những con hươu nhỏ, thỏ thì bỏ qua.

 

Món ăn tối nay chính là những con mồi săn , quần thần tán tụng sự dũng mãnh của , chúc mừng , uống cạn chén rượu, cầm lấy bình rượu tìm Thái tử, xin một đĩa bánh sơn tra bàn .

 

Thái tử ban đầu ngẩn , đó bất đắc dĩ : “Muội vẫn trẻ con như .”

 

Ta tiện tay nhặt một miếng bánh ăn, Thái tử quan tâm hỏi : “Có đủ ?”

 

Ta : “Đủ .”

 

Ngày thứ ba, đuổi theo một con nai rừng rậm, thấy rừng sâu hút, cạnh một dòng suối trong, xuống ngựa cúi lấy nước, dậy, thấy một mũi tên cắm sâu chân.

 

Ta ngẩng đầu lên, ngựa là trưởng phong thái xuất chúng, tao nhã, cầm túi nước uống từng ngụm lớn, đó kéo cung b.ắ.n tên, chỉ ba mũi tên, nhưng khiến đổi sắc mặt.

 

Ba mũi tên cắm sâu cây, chỉ để đuôi tên rung động, mà một lọn tóc của cắt đứt.

 

Thái tử sắc mặt đại biến: “Muội , g.i.ế.c ?”

 

Mưu hại thái tử, tức là phản nghịch.

 

Ta : “Không bằng Thái tử điện hạ lòng lang sói, tàn sát .”

 

Huynh ban đầu im lặng, đó ôn hòa: “Muội ? bao nhiêu. Ồ, cô quên , Phùng Thanh, mối giao hảo sâu đậm với A .”

 

Ta : “Phùng Thanh cần cho , cũng tự cũng đoán . Phụ hoàng là hùng trong thiên hạ, họ Vương và họ Đặng tuy thế lực, thể địch bệ hạ. Họ thể việc kín kẽ, nhất định che giấu.”

 

Thái tử tuy mặt đổi sắc, nhưng thể căng cứng, ngựa của như cảm nhận tâm trạng của chủ, bất an bước vài bước.

 

Ta : “Huynh trưởng xuống ngựa , chúng cùng chuyện, nếu lấy mạng , thì cần ngựa ngựa đều thể tay.”

 

Huynh cũng võ công cao cường, phản bác, xuống ngựa, cũng tự lấy nước.

 

Ta hỏi : “Vụ án lương thảo, là do chủ đạo?”

 

Thái tử : “Không , mang trọng trách lớn lao, vạn dám ý nghĩ .”

 

Ta : “Thái tử phi của là họ Trầm, cùng họ với Thượng thư Bộ binh Trầm Anh Hòa. Tỷ phu của Thái tử phi xuất từ họ Đặng, tẩu tẩu cùng huyết thống của Thái tử phi xuất từ họ Vương. Nay họ Trầm tuy liên lụy, nhưng rốt cuộc Thái tử phi bảo , hơn nữa Trầm Anh Hòa tài năng, tương lai trở thành gia tộc đầu, lý do.”

 

Thái tử im lặng hồi lâu, : “Ta từng nghĩ đến việc hại , đó chuyện. Chỉ là phát hiện vấn đề, giúp bọn họ dọn sạch tàn cuộc.”

 

Ta vô cùng đau lòng, suýt nữa động thủ, cuối cùng chỉ rút d.a.o ngắn c.h.é.m xuống đất, nhẹ nhàng : “Muội điên ?”

 

Trong rừng rậm chỉ tiếng của , đến điên cuồng, cuối cùng trở về bình tĩnh: “Tại ?”

 

Hắn yên lặng , hỏi ngược : “A Ngọc, cho tại ? Nếu là nam tử, thể quang minh chính đại đàn áp , kết cục chẳng qua là thua kém , thành vương bại tặc mà thôi. là nữ tử, ở trong khuê phòng học nữ công, mà tranh với . Khiến thể tay, nhưng thể tay. Muội là thiên tài, Mai Công nhận tử cuối cùng của ông. Muội là vinh quang ở chiến trường, công khai quốc, đó rửa sạch nỗi nhục của Nhu Nhiên. Phụ hoàng yêu thương , phủ công chúa của nguy nga như cung điện, kho lẫm* của phong phú như thiên tử, binh quyền, nhân vọng, còn sự ủng hộ của những quan thanh liêm như Phùng Thanh. thì ? Ta là đích trưởng tử của phụ hoàng, chinh chiến nơi tiền tuyến, ở hậu phương bao giờ kéo ? Muội chịu khổ nơi biên cương, ở triều đình cũng sống dễ dàng gì. Văn võ trong triều đều so sánh với , thông minh bằng , kiến thức rộng rãi bằng , thấu hiểu dân tình bằng , A Ngọc, nên , thế nào là công cao lấn chủ.”

 

*Kho lẫm: là nơi dùng để cất giữ và bảo quản lương thực, thực phẩm, thường là các loại ngũ cốc, thóc lúa, hoặc các vật phẩm dự trữ khác

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8