Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lương Sử: Mạnh Ngọc
Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:32:30 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẫn là đám con cháu thế gia đó, mặt A Phan thì cung kính tôn trọng, nhưng khi ai thì gỡ bỏ lớp mặt nạ.

 

Nơi khá hẻo lánh, nếu ai đến cũng sẽ phát tiếng động, chỉ trải qua nhiều năm ở quân đội, từng tự do thám, trinh sát địa hình, thám thính quân tình, việc ẩn hề khó khăn, thấy từng câu từng chữ bọn họ , lời lẽ đầy bất kính.

 

“Một quận vương như A Phan tính tình lành, nhưng một tỷ tỷ như , thật là khổ.”

 

“Đừng nhắc đến nàng nữa, mất mặt tất cả con gái khuê phòng chúng .”

 

“Muội đừng lo, Mạnh gia lên ngôi chính đáng, chúng đường đường chính chính, sợ?”

 

“Nữ nhân đó chỉ mỗi sức khỏe cường tráng, hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi mà xuất giá, là công chúa thì chứ, ai thèm lấy nàng ?”

 

“Thường xuyên ở trong quân ngũ, là nam nhân, chắc là còn trong sạch.”

 

“Phì phì phì, lời cũng mặt các tiểu thư ? Toàn là con cái của các vị bá phụ gần gũi, sợ bẩn tai ?”

 

“Ồ, tiểu sinh thất lễ, mong tiểu thư thứ .”

 

là họ .

 

Phụ mẫu họ đương nhiên lo lắng, chỉ những đứa con, đúng lúc tuổi trẻ nhiệt huyết, đối mặt với , nữ tử ác độc dùng quyền uy áp bức, đương nhiên những lời thẳng thắn.

 

Nếu họ thể bình luận về mặt đông , hoặc mặt , thì cũng vài phần thẳng thắn. Chỉ là đêm khuya thanh vắng, ở nơi lưng kẻ khác, khiến chán ghét, thật là thấp hèn.

 

Ta lẽ uống m.á.u nai, cơ thể đang nóng, ném con d.a.o ngắn lưỡi cùn ngoài, trúng thể cao quý của đứa con nhà thế gia nào, khiến đau đớn kêu la ngớt.

 

Những khác nhận thấy điều bất , liền bỏ chạy tán loạn, chỉ còn đó, lẽ thể di chuyển, vẫn tiếp tục mắng chửi: “Kẻ trộm, ngươi dám lộ mặt ? Ta là con nhà thế gia, ngươi dám thương ?”

 

Ta xoa quả trán đang nóng bừng, bước ngoài, đêm tối sâu thẳm, cũng hồi lâu mới thấy con d.a.o ngắn cắm chắc chắn chân , dùng cái đầu hỗn độn suy nghĩ một lúc, liền xách lên như một con gà con, : “Ta là công chúa nước Tần.”

 

Hắn thoáng chốc run rẩy như cầy sấy, thốt câu nào. Ta lệnh theo bước chân , dẫn đường về cung. Hắn dám tuân, cúi đầu ngoan ngoãn dẫn đường, chỉ là chân đau đớn, lưỡi d.a.o rút, m.á.u tươi chảy ồ ạt, nhưng do sợ hãi uy quyền của , dám kêu ca, ngay cả tiếng rên rỉ vì đau cũng cố nhịn.

 

Những khác khác chạy chậm cũng bắt giữ lấy hai , thấy cảnh dám đỡ , run rẩy theo . Ta sở thích tra tấn, liền để bọn họ đỡ . Đến nơi ở của phụ hoàng, thấy thái giám sủng ái bên cạnh phụ hoàng, Cao Lượng Hành, đang bên ngoài, trông sốt ruột.

 

Cao Lượng Hành chọn ở bên cạnh phụ hoàng vì hành sự bình tình, giờ như ?

 

Thấy đến, Cao Lượng Hành vội vã tới, hành lễ : “Điện hạ, cuối cùng trở về.”

 

Ta lệnh dậy, thấy tình trạng thê thảm của ba vị thế gia , thấy nhếch nhác, ngạc nhiên, kịp gì, hỏi: “Đại giám ở đây việc gì?”

 

Cao Lượng Hành hỏi thêm, lệnh cho đưa các công tử thế gia xử lý vết thương, khẽ hỏi : “Điện hạ xảy xung đột với Đông cung?”

 

Ta gật đầu: “ .”

 

“Hai va chạm ?”

 

.”

 

“Trời ơi, điện hạ, Thái tử điện hạ trở về với hình dạng thê thảm, mấy vị lang quan thấy, sự việc lan truyền khắp nơi, hiện giờ hoàng thượng đang đợi trong điện! Hoàng hậu nương nương cảm thấy , bảo nô tài ngoài tìm , cũng để thông báo cho chuẩn .”

 

Ta gật đầu mỉm : “Làm phiền đại giám.”

 

Ta sửa soạn gì, bước điện.

 

Trong điện ít , Thái tử chỉnh trang sạch sẽ, mũ ngọc, chỉ là lọn tóc cắt vẫn mọc , và vết thương mặt thể che giấu.

 

Ta cúi đầu lạy: “Nhi thần bái kiến bệ hạ.”

 

Hoàng thượng hỏi: “Sao giờ con mới về?”

 

“Nhi thần b.ắ.n trúng một con hươu, mệt mỏi quá, nghỉ ngơi một lát.”

 

Ta thấy sắc mặt của hoàng thượng vì vẫn cúi đầu, cho đến khi ngài lệnh ngẩng đầu trả lời: “Vết thương của trưởng con là do con gây ?”

 

Ta đáp: “Vâng!”

 

Có vị thần tử trách mắng : “Điện hạ , là xúc phạm thái tử, ý đồ đen tối.”

 

Hoàng thượng để ý, hỏi : “Tại ?”

 

Ta đáp: “Nhi thần rõ, Thái tử saovề chuyện ?”

 

Lại là vị thần tử : “Thái tử là nạn nhân, chẳng lẽ còn cần để điện hạ đe dọa ?”

 

Ta , Thái tử khinh thường nữ nhi, nay coi là đe dọa bởi nữ nhi mặt thần tử của , thật là thế sự đảo điên. Không Thái tử thanh cao cảm thấy trong lòng thế nào.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8