Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lương Sử: Việt A Man
Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:46:20 | Lượt xem: 2

Nếu thực sự như ý Hứa tướng quân, ngày sử quan sử, chẳng lẽ sẽ đến phủ công chúa hỏi tiểu thư, ngài tự bỏ trốn khác bỏ thuốc mê man đưa ?

Nay tiểu thư lập công lao to lớn như , nhưng danh tiếng vẫn . Nếu thực sự việc , dù ngày tiểu thư tiêu diệt Nhu Nhiên, nhắc đến vẫn là chuyện nàng bỏ thành chạy trốn. Tiểu thư nếu chí lớn, vì chuyện cũng chắc chắn tiền đồ cắt đứt.

Chuyện thể nghĩ đến, Hứa tướng quân nhất định cũng nghĩ đến, nay dùng đến hạ sách , chắc chắn là đường cùng .

Ông còn cách nào khác, chỉ thể đặt tất cả hy vọng tiểu thư nhà , dù miễn cưỡng bảo vệ mạng sống của nàng, cũng khó mà hy vọng ngóc đầu lên.

Thấy Hứa tướng quân lưng , thêm lời nào, chỉ đành hành lễ, lui khỏi trướng.

Trời đen như mực, trăng, nhưng đầy trời, chiếu sáng Yên Sơn Quan trong trẻo rực rỡ. Ta sinh ở Việt Châu, lớn lên ở Việt Châu, từng thấy bầu trời trong xanh, nhưng từng thấy nhiều như , chen chúc, tưởng như sắp rơi xuống nhân gian. Ta những ngôi , gần như rơi lệ. Vừa trong trướng, suýt nữa đồng ý với Hứa tướng quân. thể hành động như , đối với tiểu thư, mạng sống và khí tiết cái nào quan trọng hơn, nguyện theo nàng đến ch/3t, nguyện nàng mà ch/3t, nhưng nàng ch/3t. Ta mong nàng sống lâu trăm tuổi, mong nàng phú quý vinh hoa, mong nàng xa rời khổ nạn, bình an trọn đời.

cuộc đời như ý, như từng mong đói khát, đánh đập, gả bừa bãi, mơ hồ qua ngày. phụ mẫu lời cầu nguyện của mà giảm bớt hành hạ.

Ta quỳ xuống đất, xoa đất đốt hương, thành kính bái lạy thần linh trời. Bất kể là Phật gia, Đạo gia thần tiên nào, xin hãy cho tiểu thư nhà một con đường sống, nguyện cả đời cô độc, con nối dõi, chỉ cầu xin ngài buông tha cho tiểu thư, để nàng bảo tính mạng, bình an trở về.

Có lẽ là lời cầu nguyện của hiệu quả, hoặc là tiểu thư mệnh , chờ đợi trong năm ngày, cuối cùng đợi xe ngựa, đợi lương thảo, và đợi Mai công tử.

Mai công tử là con trai của ân sư dạy học cho tiểu thư – Mai Chấp Phong, khi tiểu thư cũng từng gặp qua, nhưng nay , thấy béo tròn rắn chắc, đen hơn nhiều.

Chàng rời nhà buôn, khi về kinh, thấy lương thảo đường vận chuyển chậm chạp, gian trá, liền bỏ hết gia tài mua lương thảo đưa đến Yên Sơn Quan, cứu mạng tiểu thư.

Thế nào gọi là “tuyệt xứ phùng sinh”?

Đây chính là “tuyệt xứ phùng sinh*”!

*Tuyệt xứ phùng sinh: Thành ngữ diễn tả tình huống khi đang ở trong tình thế nguy nan, tưởng chừng còn hy vọng, nhưng bất ngờ tìm thấy lối thoát hoặc cơ hội sống. Trong ngữ cảnh câu chuyện, nó miêu tả việc Mai công tử mang lương thảo đến kịp thời, cứu mạng tiểu thư và quân đội khi họ đang rơi tình trạng nguy cấp.

Ta mừng đến cực điểm, thể nổi, chỉ chạy lấy lương thảo, nấu cơm. Ta nấu thật nhiều thức ăn, bồi bổ cơ thể tiểu thư, bồi bổ thật , để nàng đủ sức mạnh đánh bại Nhu Nhiên.

Ta quá phấn khích, nấu cơm cũng mất cả chuẩn mực, đến khi bày xong bàn ăn, tiểu thư và Mai công tử cùng ăn, chỉ thấy hai gắp một ít thức ăn, đặt đũa xuống, tiểu thư thở dài: “A Man, thích ăn dưa muối!”

Bàn thức ăn cuối cùng cũng ăn hết, đều là những từng chịu đói, nay nhiều lương thảo cũng nỡ lãng phí, huống chi rau củ vốn khó tìm, dù nấu ngon, tiểu thư cũng bỏ , cùng mấy cận vệ cứng đầu ăn hết.

Mai công tử vốn đen, nay ăn món của , mặt càng đen hơn, ngại binh lính trong trại nghiêm trang, đành nhẫn nhịn : “Ta buôn kiếm gia tài lớn như , chỉ riêng đầu bếp bốn , nay ăn khổ như thế ở đây, điện hạ, chuyện lỗ vốn.”

Tiểu thư ngẩng đầu lên, với : “Đợi tiêu diệt Nhu Nhiên, mở thông đường đến Tây Vực, đoàn thương buôn của ngươi buôn đến Tây Vực cản trở, thuế thấp hơn khác một phần. Nếu đoàn thương buôn của ngươi cướp bóc ở Tây Vực, Yên Sơn Quan sẽ chống lưng cho ngươi.”

Mai công tử vui mừng khôn xiết, dường như để thể hiện quyết tâm, liền cầm đũa lên tranh ăn món của . Chỉ là món nấu vì tiểu thư hứa cho con đường buôn bán ở Tây Vực mà ngon hơn, mặn đến nhăn nhó, cố nhét đầy miệng bánh, nghẹn đến mức nước mắt chảy ròng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8