Lưu sa
Phần 25 (END)
25
Tối hôm đó, một nữa mơ thấy mẫu hậu.
Bởi vì tự tay g..iết Khương Diên Quân, dám thẳng mắt bà.
bà tới, sờ sờ tóc .
“Thư Ý.”
Ta thấp giọng : “Mẫu hậu, là con …”
“Con sai cái gì cả, là do Diên Quân ca ca mà bảo vệ cho con.”
Trong mộng, mẫu hậu nắm bàn tay thô ráp, đầy vết sẹo cũ chồng lên của , giọng đau lòng: “Thư Ý của chúng , nhất định chịu nhiều đau khổ.”
Trái tim giống như trong nháy mắt ngâm trong nước ấm, tất cả cảm xúc tiêu cực còn sót , đều biến mất trong câu của bà.
Ta mở mắt, ngoài cửa sổ ánh trăng đang sáng.
Quá khứ như lưu sa (cát lún) gió đêm thổi bay qua mắt, lặng lẽ rải rác trong gió.
Năm nay, hai mươi tuổi.
G..iết c..hết tất cả kẻ thù, tất cả những gì .
Từ nay về trong cuộc đời chỉ còn lưu danh thiên cổ.
(–END–)