Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lưu sa
Phần 3

Cập nhật lúc: 2026-03-09 01:12:23 | Lượt xem: 2

3

 

Bảy ngày , trong cung tiệc.

 

Sau khi hồi kinh, khắp kinh thành nổi lên lời đồn, rằng tuổi nhỏ bướng bỉnh, thường xuyên ức h.i.ế.p Khương Tĩnh Nguyệt. Ở biên quan vài năm, tâm tính càng hung ác tàn bạo, trở về nhằm nàng ở khắp nơi.

 

“Nhằm nàng cũng là chuyện bình thường ? Dù thì từ nhỏ đính ước cùng Thế tử Trung Dũng Hầu rõ ràng là Tam công chúa. Nghe lúc đầu Thế tử điện hạ chỉ xem Lục công chúa là thế của Tam công chúa, đó mới dần dần yêu mến nàng.”

 

“Các ngươi , hôm đó Tam công chúa ngoài Đông cung nửa ngày, Thái tử điện hạ cũng chịu gặp nàng , ngay cả ca ca ruột cũng ghét bỏ nàng …”

 

Ta cất bước trong điện, tiếng xì xào bên cạnh lập tức nhỏ .

 

Vừa xuống, liền thấy Khương Tĩnh Nguyệt cách đó xa.

 

Nàng mặc hoa phục, bưng cốc rượu, vẻ mặt rụt rè mời : “Chuyện , là đắc tội với Hoàng tỷ…”

 

Nàng giơ tay lên, ống tay áo tuột xuống, cổ tay mảnh khảnh của nàng lộ vòng tay bạch ngọc vô cùng quen mắt.

 

Ta nắm chặt cổ tay nàng, lạnh lùng : “Ai cho phép ngươi mang di vật của mẫu hậu , diễu võ dương oai mặt ?!”

 

Nàng sợ tới mức nước mắt tuôn rơi: “”Không , đây là Thái tử ca ca đeo lên cho , để tháo xuống…”

 

Nàng hoảng hốt đưa tay tháo vòng tay, cố gắng một chút thì vấp ngã xuống đất.’

 

Vòng tay cũng rơi mặt đất, vỡ nát.

 

Ta bỗng nhiên dậy: “Ngươi c..hết?”

 

Nàng mặt đất, run lẩy bẩy, nước mắt rơi như mưa: “Thật xin Hoàng tỷ, cố ý, chỉ là ngày đó tỷ ép hành lễ trong tuyết, thương đầu gối…”

 

Nàng còn xong, Lý Vô Già đột nhiên xuất hiện.

 

Hắn kéo nàng lên khỏi mặt đất, ôm trong ngực, lạnh lùng về phía : “Sau khi nàng rời , đúng là tình cảm với A Nguyệt, nhưng đó của nàng . Nàng thể oán hận nhưng nên ức h.i.ế.p của nàng.”

 

Tay đè chuôi kiếm, rút trường kiếm bên hông , nhắm thẳng cổ họng : “Gấp cái gì, cũng đến lượt ngươi thôi ?”

 

“Đã bao năm trôi qua , ngươi vẫn chỉ những thủ đoạn hèn hạ , ngươi đập nát đồ của mẫu hậu mặt , ngươi cho rằng sẽ thả ngươi ?”

 

Ta chán ghét Khương Tĩnh Nguyệt, ánh mắt chuyển sang Lý Vô Già: “Nếu yêu nàng như , ngươi hãy c..hết cùng nàng .”

 

Trong đại điện cả sảnh đường đều yên tĩnh.

 

Trường kiếm trong tay từng tấc từng tấc hướng về phía .

 

Mới lọt da thịt nửa tấc, bỗng nhiên một cái cốc bay tới, đập tay .

 

Tay đau nên lực cầm kiếm buông lỏng.

 

Lý Vô Che liền thừa cơ ôm Khương Tĩnh Nguyệt lui về phía .

 

Ta đầu, thấy bộ đồ đen và thần sắc sắc bén của Khương Diên Quân, ca ca ruột của , Thái tử điện hạ.

 

Hắn bậc thang, từ cao xuống : “Khương Thư Ý, ai cho rút kiếm trong cung? Không quy củ.”

 

Cái cốc bay tới đập vết thương cũ cổ tay , đau đến mức mắt trắng bệch, dùng mũi kiếm chống mặt đất, giữ thăng bằng.

 

Giương mắt , gằn từng chữ: “Nàng đập nát di vật lúc còn sống của mẫu hậu.”

 

“Vòng tay là cô đưa cho A Nguyệt, xử trí thế nào là do .”

 

Khương Diên Quân thản nhiên xong, ngữ khí đột nhiên trầm xuống: “Chuyện bên ngoài Đông cung ngày đó, cô đều . Ngươi trời sinh tính tình bướng bỉnh, nhiều năm chịu nỗi A Nguyệt, khó xử khắp nơi, bây giờ vẫn tiếp tục mượn danh nghĩa mẫu hậu khó dễ –“

 

Hắn nghiêng mặt, liếc cơn gió lạnh thấu xương bên ngoài đại điện và lớp tuyết dày mặt đất, mắt cụp xuống, kiêu căng : “Đi ngoài đại điện, quỳ hai canh giờ suy ngẫm .”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8