Lưu sa
Phần 6
6
Ta , nhắc chuyện cũ, còn đánh Khương Diên Quân mặt . Hắn sẽ cam lòng.
Quả nhiên, cung yến, lời đồn trong kinh càng thêm mãnh liệt.
Người đều , thể hồi kinh là tranh công của thủ hạ.
“Nghe nàng liên tiếp thu phục bốn thành, đều là do tướng sĩ cấp liều mạng.”
“Cũng đúng, một công chúa từ nhỏ an nhàn sung sướng, gì hành binh đánh giặc là gì.”
“Nàng vì cướp công g..iết vài thủ hạ, các phó tướng đều rõ chuyện!”
Lời đồn đãi càng ngày càng nghiêm trọng.
Phụ hoàng nhanh kiềm chế , triệu cung nữa.
“Thư Ý, trẫm con ở biên quan chịu ít vất vả, nhưng hôm nay những tin đồn vô căn cứ khiến triều thần nghị luận cũng cơ cở. Chuyện năm đó, trẫm nhớ con tuổi nhỏ chuyện, cứ như thôi. Trẫm sẽ ban cho con danh hiệu, con giao nộp binh phù, từ nay về an tâm công chúa.”
Ta cũng trả lời ngay, chỉ ngẩng đầu, về phía Khương Diên Quân đang kiêu căng ở bên cạnh phụ hoàng.
Ngày đó tại cung yến, mặt khiến khó xử, vì kiêng kỵ binh quyền trong tay , thể trả thù tại chỗ. Chủ ý , nhất định là đưa .
là ngu ngốc.
Ta lấy binh phù , khi nộp lên, cung kính thi lễ: “Nhi thần vốn là vì phụ hoàng mà việc, chỉ là Khương Tĩnh Nguyệt thừa dịp nhi thần ở trong kinh, cướp vị hôn phu của nhi thần…”
Ta cần phụ hoàng cho một lời hứa.
Ngài giả vờ suy nghĩ ngay: “Việc , quả thật là do Tĩnh Nguyệt quá đáng. Trong lòng con oán hận, phát tiết cảm xúc, cũng gì đáng trách.”
Khương Diên Quân ở một bên nhíu mày: “Phụ hoàng!”
“Được , việc cứ quyết định như .”
Phụ hoàng giải quyết dứt khoát: “Thư Ý, con hồi phủ .”