Lưu sa
Phần 7
7
Lúc khỏi cửa, đụng Khương Tĩnh Nguyệt.
Nàng vén áo choàng, dựa lan can, lộ nụ vô tội ngọt ngào với : “Thật , hoàng tỷ ở biên quan màn sống c..hết, g..iết lập công cũng chỉ vì để cho Thái tử ca ca ở trong kinh chỗ hơn.
mà, ích lợi gì ?
Hôm nay mới là mà ca ca coi trọng, là nữ tử là ca ca yêu thương nhất. Kỳ trân dị bảo đưa trong cung, đều chọn lựa cho . Thứ ngươi dùng mạng đổi lấy, chỉ là để cho sống hơn mà thôi.
Hoàng tỷ, ngươi hận ?”
Ta đổi sắc mặt nàng một lát. Sau đó tiến lên, túm lấy cổ áo nàng, “chát, chát”, cho nàng hai bạt tai.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Khương Tĩnh Nguyệt sưng đỏ lên, cả ngã đất, thể tin kêu lên: “Khương Thư Ý!?”
Ta nhấc nàng lên khỏi mặt đất, đá một cước bụng: “Biết g..iết , còn dám chọc ?”
Nàng đau đến mức cuộn trong tuyết, ánh mắt oán độc .
Ta từ cao xuống đối diện với tầm mắt của nàng, giọng điệu đùa cợt: “Nếu cảm thấy tủi thì hãy cút cùng ca ca của ngươi, mà cáo trạng với tình lang của ngươi. Để xem rốt cuộc bọn họ thể vì ngươi mà chủ trì công đạo ?”