Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ly Ảnh
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-13 19:32:03 | Lượt xem: 6

1.

Thôi Bảo Yến trúng độc .

Khi tin tức truyền đến, đúng lúc Lục Lan vẽ xong một con thỏ con cho .

Dưới ánh nến chập chờn, Lục Lan nghiêng hỏi : “Nàng xem, con thỏ con giống chân của nàng ?”

Ta là một con thỏ nhỏ tu luyện hai trăm năm, tên là Ly Ảnh.

Ba năm , Lục Lan thương nặng chiến trường, khi đang dưỡng thương thì ám sát.

Để cứu , trong lúc cấp bách, sử dụng yêu thuật, từ đó bại lộ phận yêu quái của .

Sau khi tên thích khách bỏ trốn, thì cũng chuồn êm.

Suy cho cùng thfi – yêu khác biệt. Ta nhiều những câu chuyện tình yêu giữa và yêu, nhưng bao giờ nhân vật chính một kết thúc hậu.

Trước khi rời khỏi Yêu tộc, các tiền bối trong Yêu tộc cũng nghiêm túc cảnh báo .

“Nếu phận của con bại lộ, thì nhanh chóng ngay. Ở nhân gian chỗ cho chúng dung .”

Ta luôn ghi nhớ lời dặn của trưởng bối trong tộc, nên khi bại lộ phận thì   nhanh chóng chuồn luôn.

Lục Lan giữ .

Hắn : “ Ta quan tâm nàng là yêu, chỉ thích nàng, nàng thể ở ?”

Lục Lan đang thương, cố gắng ngẩng đầu lên, chăm chú .

Trong một lúc yếu lòng, .

Ta chỉ với Lục Lan rằng chân của là một con thỏ chứ chi tiết cho là loại thỏ nào.

Màu sắc trắng xám, to nhỏ, tai dựng cụp xuống, cái gì cũng đều .

Ta , Lục Lan cũng hỏi.

Hắn thích đoán.

Trong ba năm qua, vẽ nhiều thỏ nhỏ giấy, mỗi bức vẽ, đều thích thú hỏi : “Con thỏ con giống chân của nàng ?”

Thật đáng tiếc, tranh mỗi vẽ đều cảm giác thiếu chút gì đó.

Tối nay cũng , bức tranh lắc đầu.

“ Không giống lắm.”

Lục Lan cũng nản lòng, như thường lệ lau khô nghiên mực, cuộn bức tranh cất thùng sách.

lúc , quản gia của Thôi phủ đến báo Thôi Bảo Yên trúng độc .

2.

Thôi Bảo Yên và Lục Lan là thanh mai trúc mã, từ nhỏ thiết. Lục Lan lo lắng, vội vàng mặc áo khoác lên ngoài.

Trước khi còn với : “ Tiểu Ảnh, nàng ngủ , sẽ về ngay.”

thể ngủ đây.

Ta lôi một tập tranh thật dày, lật từ xuống , lật từ lên , nhưng Lục Lan vẫn về.

Ta vẫn kiên trì chống đầu lên tiếp tục đợi, nhưng là một con thỏ, thực sự là chịu nổi.

Không là từ lúc nào ngủ quên mất.

Ngày hôm khi thức dậy, tập tranh trong tay đặt ngay ngắn án.

Mắt của Lục Lan thâm đen, dường như cả đêm qua ngủ.

Ta xích tới, gối đầu lên đùi hỏi.

“ Chàng về lúc nào thế?”

“ Ta mới về thôi.”

“ Thôi Bảo Yến ?”

“ Không…..” Lục Lan khó nhọc ,  “ Tất cả các đại phu tiếng đều mời đến xem qua hết , nhưng tất cả đều bó tay, chỉ thể dùng đan sâm để kéo dài mạng sống thôi.”

Bây giờ cũng sửng sốt luôn .

“ Nghiêm trọng đến thế ? Thế thế nào bây giờ ?”

Lục Lan định gì đó nhưng thôi.

Ta chớp mắt : “ Có cách gì ?”

“Ta chỉ đang nghĩ, nàng một phép thuật, liệu nàng thể cứu ?”

Cái chút khó khăn  .

Mặc dù chút đạo hạnh, bề ngoài cũng chút lợi hại đấy.

tất cả cũng chỉ thể dù dọa đám phàm , còn trong mắt đại yêu, chỉ nhu múa rìu qua mắt thợ mà thôi.

Hơn nữa, hóa hình cũng mới mấy năm, bản thương còn từ từ dưỡng thương thất cẩn thận, lấy bản lĩnh cứu chứ.

Ta lắc đầu : “ yêu pháp của thấp kém, thể cứu .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8