Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ly Ảnh
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-13 19:32:18 | Lượt xem: 3

19.

Ta và Lục Lan cứ giằng co như thế một đonạ thời gian.

Ta thấy mặt , mỗi khi tới, đều dùng những lời lẽ độc ác nhất để chế nhạo và chửi bới .

Còn , mỗi đến đều mắng cho , một lúc xuất hiện như gì xảy .

Có ngày nọ, mất kiểm soát nên dùng đao đ.â.m .

Nói đúng thì đó cũng là đao, mà là thanh chủy thủ mà Lục Lan luôn mang theo bên .

Ta xuống tay chút lưu tình nào, cho nên m.á.u chay như trút, nhộm đỏ cả d.a.o và cả tay của nữa.

Lục Lan đổ gục xuống đất.

Hắn thèm quan tâm đến miệng vết thương, vẫn cố chấp chằm chằm .

Ta đoán, lẽ mốn tìm kiếm chút miễn cưỡng và tình cảm còn sót trong mắt .

Ta thấy khóe mắt đỏe hoe, thấy những giọt nước mắt đang rơi xuống, thấy tràn ngập bi ai buồn phiền .

cũng chỉ , nhẹ giọng : “ Ngươi đừng như thế, khi các ngươi móc yeeu đan của , còn đau đớn hơn ngươi bây giờ gấp vạn . “

Lục Lan mang , trong phủ loạn thành một đoàn.

Ta sẽ .

Hắn quanh năm luyện võ, cơ thể vốn khỏe mạnh.

Hơn nữa, cũng đ.â.m bộ phận quan trọng nào.

Tin tức Lục Lan thương như mọc cánh bay khỏi phủ tướng quân, truyền khắp kinh thành.

ít đồng liêu đến thăm hỏi, quản gia bận đến sứt đầu mẻ trán. Còn chỉ trong phòng, dỏng tai lên lắng xem hôm nay những nào đến.

Cho đến khi Thôi Bảo Yến cửa phòng , ngọt ngào .

“ Thật là vắng vẻ bao, đáng thương quá .”

Từ khi yêu đan của , Thôi Bảo Yến chỉ còn sống, mà vẻ bề ngoài của cô càng ngày càng lên.

Chỉ là cô mở miệng, thì điều phá hỏng sạch sẽ.

“ Quả nhiên là tên tróc yêu sư sai, mất yêu đan, ngươi sẽ chỉ còn là một phế vật mà thôi.”

“ Như xem ,suy cho cùng thì trong lòng Lục Lan vẫn là quan trọng hơn, ngươi xem ?”

Suy cho cùng thì Thôi Bảo Yến là một kẻ qua nhiều sách, môi câu mỗi chữ đều như đang đ.â.m tim .

còn dám nhắc đến yêu đan.

vẫn còn dám nhắc đến nó.

Ta cầm tách bàn ném .

tránh, thế là đập thẳng đầu.

20.

Thôi Bảo Yến lấy tay che trán, ngoài cửa, vẻ ấm ức.

“ Lục đại ca…. trán hình như sưng lên .”

Lục Lan lặng lẽ ở cửa, cả đổ một cái bóng đen nhỏ xuống đất.

Hắn : “ Bảo Yến, tiểu ảnh xin , nàng ây staam trạng , cố ý .”

Thôi Bảo Yến gật gật đầu.

“ Muội , trách tỷ .”

“ Muội đại sảnh nghỉ ngơi , đợi lát nữa đại phu đến khám và băng bó cho .”

“ Dạ…. nhé, Lục đại ca, hai chuyện ạ.”

Nghe những lời bọn họ , cảm thấy ngột ngạt. Ta thể phân biệt đó là tủi tức giận nữa, hoặc là cả hai.

Ta nghĩ, thể là vì lý do đó tuy ngoài miệng hận , nhưng thực tình cảm trong đoạn thời gian bên vẫn còn in sâu trong tâm trí .

Bởi vì vẫn còn tồn những điều lúc đó, mà những điều tồi tệ bây giờ vỡ  vụn đên skhoong chịu nổi.

Lục Lan nhiều rằng “ sẽ mãi mãi đối với “, đây tin tưởng mảy may nghi ngờ.

Loài chỉ trăm năm thọ mệnh, đối vưới yêu quái bọn , trăm năm chỉ là cái chớp mắt.mãi mãi đối với chẳng là điều dễ dàng đạt .

quên mất rằng, đối với phàm mà , một trăm năm là đủ dài .

Đã đủ lâu để quên lời hứa của , đủ lâu để tình yêu phai nhạt, đủ lâu để thể từ bỏ sự lựa chọn kiên định một thời của .

Lúc , chợt hiểu cái gọi là “ Nhân yêu thù đồ” ( Người – Yêu khác biệt)

Giữa với sẽ thể nào mãi mãi như lúc ban đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8