Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ly Ca
Chương 10- Hết

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:51:14 | Lượt xem: 1

“Tôi không muốn rời xa em, nhưng khi nhìn thấy em, tôi dường như nhớ lại những ngày trốn dưới tầng hầm như một con chuột. Tôi bắt đầu trốn khỏi nhà, trốn khỏi em, lợi dụng những người phụ nữ khác để làm tê liệt chính mình.”

“Tôi…tôi không nghĩ sẽ đi đến bước này.” 

Tôi biết Lâm Triết có ý gì. 

Nhiều người đàn ông thành đạt bỏ vợ vì cho rằng việc nhìn thấy người vợ đầu tiên sẽ khiến họ nhớ về thời mình vô dụng. 

Và những người phụ nữ tươi trẻ sẽ chỉ ngưỡng mộ sự rực rỡ của họ và khiến họ hài lòng vô cùng. 

Thay vì nói rằng họ đã xa cách với người vợ tào khang của mình, tốt hơn nên nói rằng những người này muốn vứt bỏ bản thân khiêm tốn một thời của mình. 

Nhưng vậy thì sao? 

Tôi ngắt lời Lâm Triết: “Đừng nói nhảm nữa, tôi không hứng thú đến cuộc đời của anh.”

“Tại sao anh không gi. ế. t ai đó rồi cùng cảnh sát phân tích khả năng tự vệ của anh để xem cảnh sát có bắt giữ anh không.”

Lâm Triết kinh ngạc nhìn tôi, như thể anh ta không thể tin được rằng tôi lại nói chuyện với anh ta như thế này. 

Đúng vậy, tôi luôn nghe lời anh ta, ngay cả khi bị ban quản lý đô thị mắng đuổi ra khỏi cầu vượt, đó là khoảnh khắc xấu hổ nhất, tôi cũng chỉ ôm anh ta an ủi, tôi sẽ không bao giờ ghét anh ta.

“Thư Ninh, em thay đổi nhiều quá,” anh ta ngơ ngác nói, “Sao em lại trở nên như thế này?” 

Tôi mỉm cười. 

“Tôi tốt với anh vì tôi yêu anh.”

“Tôi không yêu anh nữa thì anh chẳng là gì cả.” 

Một giây trước khi đóng cửa, giọng nói run rẩy của Lâm Triết từ phía sau vang lên, do gió thổi nên hơi khó nghe. 

“Trước đây, anh đã cố gắng hết sức để leo lên chỉ để cho em sống một cuộc sống tốt đẹp, để em không hối hận khi cực khổ theo anh bao nhiêu năm như vậy. Nhưng tại sao mọi thứ lại thay đổi?” 

“Thư Ninh” anh ta nghẹn ngào, “Chúng ta là sao lại đến mức này?” 

Tôi chợt nhớ đến một đêm giao thừa, tôi tùy tiện nói muốn ăn dưa hấu, Lâm Triết chạy khắp nơi cuối cùng quay lại với hai lát dưa hấu. 

Cơn gió cuối đông buốt giá, đầu và thân anh ta đều phủ đầy tuyết, nhưng anh ta lại cười tươi đến nỗi đôi mắt nheo lại. 

“Anh không mang đủ tiền, anh cầu xin ông chủ rất lâu mới chịu cắt ra bán cho anh. Ăn nhanh đi!” 

Anh ta nhét dưa hấu vào trong tay tôi.

Tôi mắng anh: “Sao anh lại mua thứ đắt tiền như vậy? Em chỉ buộc miệng nói thôi!” 

Nhưng anh lại cười khúc khích nói: “Nếu vượt lửa qua sông mà có thể làm em vui thì anh cảm tâm tình nguyện, nói gì tới một miếng dưa hấu.” .

Quá khứ giống như làn khói, một cơn gió thổi qua liền tan biến. 

Tôi ngẩng đầu lên lau nước mắt rồi đóng cửa lại.

11.

Một năm sau, tôi và bạn thân cùng nhau đi dạo phố, đi đến dưới gầm cầu vượt thì nghe thấy tiếng đàn guitar quen thuộc. 

Tôi sửng sốt, không khỏi quay đầu lại nhìn. 

Trong góc tối, một người đàn ông gầy gò đeo mặt nạ, kính râm đang chơi guitar, có lẽ anh ta cũng nhìn thấy tôi, tay chơi đàn quá mạnh bị đứt một dây, m.á.u rỉ ra từ đầu ngón tay. 

Trên mặt đất có một chiếc hộp, trong đó có ném vài tờ tiền nhỏ và mấy đồng xu. 

Cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh ta co người lại cúi đầu xuống để tránh. 

“Là ai vậy?” Bạn thân của tôi có chút tò mò: “ban ngày ban mặt mà trùm kín như vậy, không phải tội phạm bị truy nã chứ?” 

Tôi kéo cô ấy lại bình tĩnh nói: “kệ họ, đi thôi, tí nữa nhiều người đến ăn cơm, chúng ta không thể đặt chỗ trước được.” 

“Ồ, đi nhanh thôi!”… 

Dư âm của đàn guitar bị tiếng gầm của gió biển xé nát. 

Tôi cảm nhận được ánh mắt của Lâm Triết, không quay đầu lại. 

Anh ta ở trong bóng tối còn tôi ở dưới ánh nắng, cuối cùng càng lúc càng xa. 

Trong bài hát “Ly ca”

này, cả nhạc và người đều sai. 

Vì thế chúng ta chỉ có thể đi xa đến thế.

—Hoàn—

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8