Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Lý Hoàn
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:47:56 | Lượt xem: 2

Hơn một tháng qua, dành dụm gần một quan tiền, cộng thêm hai thỏi bạc mà Lư Cảnh tặng, đủ để chúng rời khỏi tiệm thịt hun khói .

 

Đêm xuân tháng tư ở Biện Kinh, ngay cả gió đêm cũng mang theo hương hoa ngọt ngào.

 

Đêm đó, mơ một giấc mơ, trong mơ, trở miếu thờ thần nữ núi Tuyết Ưng ở Thạch Châu.

 

Trên núi lạnh giá, cây cối um tùm, Trân Nhi tỷ tỷ lạnh đến run , đang dùng lư hương trong miếu nấu từng chút từng chút tuyết.

 

Nửa năm gặp, rưng rưng nước mắt bước tới ôm chầm lấy nàng: “Tỷ tỷ, bệnh của tỷ khỏi ?”

 

Nàng cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y , gương mặt gầy gò tái nhợt lộ vẻ ửng đỏ kỳ lạ.

 

“Khỏi ! Đều khỏi ! Cảm ơn , Tiểu Hoàn, cuộc sống của và Phật Lưu cũng sẽ ngày càng hơn!”

 

Ta tên là Lý Hoàn, cái tên “Hoàn” mang đầy xui xẻo.

 

Vốn định tìm một căn nhà mới để an cư, nhưng Phật Lưu đổ bệnh.

 

Phật Lưu là một đứa trẻ quấy , khi Lý gia nương tử mang thai nó, suýt sảy thai vài , đó bà khắp các ngôi chùa ở Biện Kinh cầu xin, cuối cùng mới sinh hạ nó.

 

sinh , Lý gia nương tử qua đời vì chứng sản giật, nó từ nhỏ ốm yếu liên miên, lúc thì sốt cao, lúc thì co giật, khiến Lý gia lang quân ngày đêm lo lắng.

 

Sau đó, Lý gia lang quân lời xúi giục của thất, đưa cô con gái Lý Trân Nhi mới 11 tuổi đến tu hành cầu phúc tại chùa Từ Ân nổi tiếng ở Thạch Châu, còn đứa con trai út thì đặt tên là “Phật Lưu”, ngụ ý nó là đứa trẻ Phật Tổ giữ cõi đời .

 

Từ ngày đón nó về bên cạnh, sợ nó khát, sợ nó đói, sợ nó lạnh, sợ nó nóng, mỗi ngày cũng mang theo nó, nó chỉ hắt một cái thôi là sợ hết hồn vía, chỉ sợ nó mệnh hệ gì.

 

Vậy mà cẩn thận đến , nó vẫn sốt cao.

 

Nhìn đứa trẻ nhỏ bé sốt đến mức nóng ran, cắn răng cõng nó lưng.

 

“Đừng sợ, tỷ tỷ đưa ngươi gặp lang trung.”

 

Nghe gần cửa Lương một tiệm thuốc của Trương lão nhi, ông loại cao dán gia truyền, chỉ cần dán một miếng là thể hạ sốt.

 

, cõng Phật Lưu lưng, một đường từ ngoại thành đến nội thành tìm thầy thuốc.

 

Trương lão nhi quả nhiên là một ông lão hiền lành, khi bắt mạch cho Phật Lưu, ông : “Đây là chứng tích thực hóa nhiệt, , chỉ cần một miếng cao dán là khỏi.”

 

Ta ngàn ân vạn tạ: “Vậy phiền ngài bốc cho vài miếng, dự phòng.”

 

“Được , một quan tiền một miếng, ngươi lấy mấy miếng?”

 

Ta ngỡ nhầm: “Ngài là một quan tiền? Một miếng?”

 

Trương lão nhi ha hả, vuốt râu: “Không bán chịu, bán chịu.”

 

“Vậy… cho một miếng .”

 

Trương lão nhi nghèo khó, nhưng ông phong độ, vẫn nhẹ nhàng dán miếng cao rốn của Phật Lưu, đồng thời dặn dò xoa bụng cho nó nhiều hơn.

 

Bước khỏi tiệm thuốc, hai chân run rẩy.

 

Biện Kinh phồn hoa đô hội thực sự là nơi dành cho nghèo sinh sống, vất vả cả tháng trời, mà chỉ đáng giá một miếng cao dán.

 

“Tiểu tổ tông, ngươi nhanh khỏe đấy, khám bệnh đắt quá.”

 

Trên đường về, cúi đầu với Phật Lưu đang bẹp dí lưng.

 

“Ừm.”

 

Bị sốt cao một đêm, đứa trẻ chẳng còn chút sức lực nào, môi bong tróc từng lớp da.

 

“Ngươi đừng ừ hử cho qua chuyện, tỷ tỷ chỉ là gánh hàng rong bán bánh vòng, ngươi …”

 

Ta cố tình trêu chọc nó, ngờ nó đột nhiên co giật lưng .

 

“Phật Lưu…”Giữa đường phố Biện Kinh tấp nập, ôm chặt Phật Lưu đang sốt cao co giật, bất chấp tất cả hét lên.

 

lúc , một vị lang quân áo tím cưỡi ngựa dừng mặt , nhanh chóng bế Phật Lưu lên, là Lư Cảnh.

 

“Lên ngựa! Ôm chặt!”

 

Hắn đưa tay hiệu cho , đó kéo lên ngựa.

 

Gió tháng tư ấm áp dễ chịu, ba chúng cưỡi ngựa phi nhanh giữa khung cảnh mùa xuân của Biện Kinh, cho đến khi dừng một tiệm thuốc phố Mã Hành.

 

Vừa xuống ngựa, Lư Cảnh bế Phật Lưu chạy tiệm thuốc, hốt hoảng đuổi theo, nhưng cẩn thận, hai chân mềm nhũn, ngã dúi dụi cửa.

 

“Á…”

 

Tệ hơn nữa là, chân còn bong gân.

 

“Phật Lưu, Phật Lưu…”Lúc tiệm thuốc, Phật Lưu giường ngủ say sưa, còn một vị lang trung trung niên đang bên cạnh châm cứu cho nó.

 

“Lo cho bản , ngươi .”

 

Lư Cảnh lẽ bao giờ thấy cô nương nào thảm hại như , tóc tai rối bù, môi chảy máu, quần áo rách rưới, cà nhắc, mỗi bước đều đau đến mức nghiến răng nghiến lợi.

 

Hắn đỡ xuống chiếc ghế đẩu, lấy trong một chiếc khăn tay đưa cho : “Lau .”

 

Ta dám nhận khăn tay, chỉ đưa tay quẹt qua loa vết m.á.u môi, đó nhe răng gượng gạo với .

 

“Đa tạ, khăn tay của ngài… đắt tiền ?”

 

Hắn suy nghĩ của , mỉm cất khăn tay trong ngực: “Đệ ngươi ?”

 

“Có lẽ là ăn bánh bột mì đầy bụng, sốt cao mãi khỏi, cõng nó đến cửa Lương tìm lang trung, ai ngờ giữa đường nó …”

 

“Ngươi cõng nó?”Lư Cảnh kinh ngạc, “Từ cầu Nghi Nam đến cửa Lương gần , mất hơn một canh giờ đấy. mà xa gần quan trọng, trẻ con ốm, nhất là đến tiệm thuốc “Ngân Hài Nhi Bách lang trung”, trưởng bối của Bách lang trung từng là ngự y trong cung, chuyên khám chữa bệnh cho hoàng tử công chúa. Ở Biện Kinh , ai giỏi về nhi khoa hơn ông .”

 

Ta cúi đầu: “Ta mới đến Biện Kinh, những điều .”

 

Cho dù , thì những nơi như thế , cũng dám bén mảng tới.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8