Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ly Hôn Nhất Thời Sảng, Truy Thê Hỏa Táng Tràng
Chương 2: 2: Xấu Hổ 1

Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:12:03 | Lượt xem: 2

Edit + Beta: Hy
Dưới ánh đèn mờ ảo cùng khung cảnh quần ma loạn vũ, tiếng nhạc Rock’ N Roll đinh tai nhức óc k*ch th*ch lỗ tai mỗi người.

Thẩm Thần cùng A Lâm ngồi tựa trên sofa bar cạnh cửa sổ uống rượu.

Sau khi uống hết một ly, nước mắt của Thẩm Thần không khống chế được mà rơi xuống, trong miệng chỉ còn hương vị chua xót.

“Rượu cậu gọi quá nặng.” Thẩm Thần che giấu nói, nhưng chỉ có mình cậu biết thật ra không phải rượu quá mạnh, mà là vì đau khổ trong lòng.

“Chậc chậc, mới có tí rượu mà đã thế rồi, cậu đúng là quá vô dụng.” A Lâm không chút khách khí nói, ánh mắt lơ đãng nhìn ra bên ngoài, sắc mặt đột nhiên thay đổi.”
“Cái đm, kia không phải Hoắc Nam Phong sao? Nữ nhân anh ta đang ôm là ai?” A Lâm dùng khuỷu tay chọc chọc Thẩm Thần, cậu ấy vẫn chưa biết chuyện ly hôn của Thẩm Thần và Hoắc Nam Phong.

Thẩm Thần nhìn theo hướng A Lâm chỉ,góc đường phía bên ngoài quán bar, Hoắc Nam Phong đem Tô Tiêu ôm chặt vào lòng, gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng ấy giờ lại đang ôn nhu cười nhạt dưới ánh đèn đường.

Thẩm Thần ngẩn ra, cậu không nhớ nổi lần cuối Hoắc Nam Phong mỉm cười với mình như vậy là khi nào, thế nhưng hiện tại sự dịu dàng đó đã đặt trên người em gái kia của hắn rồi.

Không đợi Thẩm Thần mở miệng, A Lâm đã đứng lên lao ra ngoài: “Tôi còn tưởng Hoắc Nam Phong là người đàn ông tốt như nào, hóa ra chỉ là một thằng tra nam! Đm, tôi thay cậu tìm anh ta tính sổ!”
“Đừng! Chờ đã!” Thẩm Thần vội đuổi theo cậu ấy.

Vừa mới chạy ra ngoài, cậu đã thấy A Lâm ngà ngà say phi thẳng đến trước mặt Hoắc Nam Phong, duỗi tay định túm lấy Tô Tiêu nhưng lại bị Hoắc Nam Phong đưa tay túm ngược lại.

Thẩm Thần trong lòng căng thẳng.

Hoắc Nam Phong từng học võ, cái tay kia không biết đã vặn gãy xương của bao nhiêu người.

Cậu lo Hoắc Nam Phong sẽ không lưu tình đả thương A Lâm.

Hoắc Nam Phong lạnh lùng liếc Thẩm Thần: “Chuyện gì?”
Thẩm Thần vội chạy tới gỡ tay Hoắc Nam Phong ra: “Không có việc gì, bạn tôi uống hơi nhiều thôi, anh mau buông cậu ấy ra.”
Hoắc Nam Phong lúc này mới buông tay ra.

A Lâm dưới ảnh hưởng của men rượu, thấy Hoắc Nam Phong vẫn còn ôm Tô Tiêu liền tức khắc nổi trận lôi đình: “Hoắc Nam Phong, anh mà đòi xứng với Thẩm Thần sao? Thẩm Thần đang đứng ngay trước mặt anh, vậy mà anh còn cùng con tiện nhân này làm……..”
Thẩm Thần ngăn cậu ấy lại: “Cậu đừng nói nữa!”
“Đ** mẹ! Thẩm Thần cậu đừng nhịn nữa, mau ly hôn với anh ta đi! Ly hôn rồi cậu có thể tìm được Alpha khác tốt hơn, không cần phải mỗi ngày đều chịu đựng thái độ của Hoắc gia bọn họ!”
“Không phải, cậu đừng nói nữa…….”
“Còn có mày con đ* này!” A Lâm hung tợn nhìn chằm chằm Tô Tiêu “Mày có biết xấu hổ là gì không? Câu dẫn chồng của người ta, cẩn thận có ngày ra đường bị xe đâm chết!”
Đúng lúc này, Hoắc Nam Phong lạnh lùng nói một câu: “Tôi và Thẩm Thần đã ly hôn.”
“Cái gì?” A Lâm trợn tròn mắt đứng ngây ra.

“Cậu không nói với cậu ta sao?” Hoắc Nam Phong quay sang hỏi Thẩm Thần, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vài nét trào phúng “Không phải cậu vẫn còn luyến tiếc tôi đấy chứ?”
Câu nói này rơi trên mặt Thẩm Thần như một cú tát bỏng rát làm cậu vừa xấu hổ vừa lúng túng không biết nên đối diện với Hoắc Nam Phong như thế nào.

Hoắc Nam Phong thấy cậu không lên tiếng, đôi môi mỏng nhếch lên đầy châm chọc: “Thẩm Thần, dư tình chưa dứt cũng nên có chừng mực.”
“Tôi đã hết hy vọng với anh lâu rồi!” Thẩm Thần cố nén nỗi đau trong lòng, bày ra biểu hiện lãnh đạm “Dư tình chưa dứt? Đấy là anh tưởng bở!”
Sắc mặt Hoắc Nam Phong bỗng chốc trầm xuống, cả người toát ra lệ khí làm người ta sợ hãi, cười lạnh nói: “Tốt nhất nên như vậy, nếu không có việc gì đừng đến làm phiền tôi!”

Giọng điệu này như muốn nói rằng Thẩm Thần vẫn sẽ còn lì lợm đeo bám hắn.

Thẩm Thần cắn răng, mím môi không nói gì, xoay người kéo A Lâm rời đi.

“Chờ một chút.” Tô Tiêu đang đứng dựa vào lòng Hoắc Nam Phong đột nhiên lên tiếng, khuôn mặt kiều mỹ lộ ra chút ủy khuất “Thẩm Thần ca ca, anh không cảm thấy mình và bạn của anh thiếu em một lời xin lỗi sao?”
– ——————————-
Đôi lời lảm nhảm của con edit: Lâm Lâm à chửi hay lắm cục cưng.

Ngồi edit đoạn đó mà đã cái nư ghê:)))
19.10.2021.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8